DẤU ẤN NGÀY ĐẦU RA TRẬN
Ông Nguyễn Văn Vui, sinh ngày 16/1/1954, cựu chiến sĩ Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong, hiện sống tại Phú Thạnh B (Vĩnh Long). Ký ức đọng lại sâu nhất trong ông là buổi sáng đầu tiên đặt chân lên chiến trường biên giới Tây Nam – một trải nghiệm vừa bất ngờ vừa đầy ám ảnh.
Là lính mới, ông Vui cùng đơn vị đang nghỉ dưới thuyền thì nhận tin cảnh báo về nguy cơ tấn công của quân Pol Pot. Chưa kịp chuẩn bị, đạn pháo bất ngờ trút xuống, buộc đơn vị phải đổ bộ lên bờ trong tình trạng hỗn loạn. Sự bỡ ngỡ nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi kinh hoàng khi người lính trẻ phải tản ra giữa cánh đồng nước trắng xóa để tránh pháo.
Đêm đầu tiên trên chiến tuyến trở thành thử thách sinh tồn thật sự. Không nơi trú ẩn, mỗi người chỉ biết ôm chặt ba lô, nằm co ro giữa đồng nước tối mịt, cố vượt qua cái lạnh và nỗi sợ cho đến khi trời sáng.
Kỷ niệm ấy, dù đã hơn nửa đời người trôi qua, vẫn nhắc ông về sự khắc nghiệt của chiến tranh và bài học đầu tiên mà người lính phải học: bình tĩnh trước nguy hiểm, giữ lấy sự sống và tinh thần để bước tiếp. Đó cũng là phẩm chất đã tạo nên sức mạnh của lớp Thanh niên Xung phong trong những năm tháng bảo vệ biên giới Tổ quốc.



