Cựu chiến binh

DẤU ẤN NGƯỜI LÍNH

An Giang22/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Tùng, sinh năm 1979, từng mang quân hàm Trung sĩ. Ngồi lại giữa những ngày bình yên, ký ức quân ngũ vẫn hiện về rõ ràng – không tô vẽ, không hoa mỹ, chỉ là những gì đã thật sự xảy ra trong đời lính.

Ngày khoác áo lính, tôi còn nhiều bỡ ngỡ. Từ một người bình thường bước vào môi trường quân đội, mọi thứ đều thay đổi: giờ giấc, kỷ luật, cách sống và cả cách suy nghĩ. Không còn chỗ cho sự tùy tiện, chỉ còn nhiệm vụ và tập thể.

Những ngày huấn luyện là những ngày không thể quên. Nắng đổ xuống thao trường, đất cát bám đầy người, mồ hôi chảy xuống cay xè mắt. Ba lô nặng, chân mỏi rã rời, nhưng vẫn phải tiếp tục. Có lúc thật sự muốn dừng lại, nhưng nhìn sang đồng đội vẫn đang cố gắng, tôi lại tự nhủ phải đi tiếp.

Trong quân ngũ, không ai mạnh một mình. Có những lúc tưởng như không chịu nổi, nhưng chỉ cần một câu hô, một cái kéo tay, một ánh mắt động viên là lại đứng dậy. Sự gắn bó ấy không phải điều gì lớn lao, mà đến từ những việc rất nhỏ, rất thật.

Tôi nhớ những bữa cơm vội sau giờ huấn luyện. Cơm không ngon như ở nhà, nhưng ai cũng ăn nhanh, ăn hết, vì còn nhiệm vụ phía trước. Không ai than vãn nhiều, vì ai cũng hiểu mình đang ở đâu và đang làm gì.

Nhớ nhất là những đêm trực gác. Trời tối, gió lạnh, không gian yên đến mức nghe rõ cả tiếng bước chân của chính mình. Có lúc buồn ngủ đến lịm đi, nhưng vẫn phải giữ tỉnh táo. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rõ thế nào là trách nhiệm – không phải lời nói, mà là hành động.

Thời gian trong quân ngũ không dài so với cả cuộc đời, nhưng đủ để thay đổi một con người. Tôi học được cách chịu đựng, cách kỷ luật bản thân, và quan trọng nhất là biết đặt tập thể lên trước cái tôi cá nhân.

Quân hàm Trung sĩ với tôi không phải là điều gì lớn lao, mà là kết quả của những ngày tháng rèn luyện, của mồ hôi, mệt mỏi và cả những lần vượt qua chính mình.

Bây giờ nhìn lại, điều còn đọng lại rõ nhất không phải là gian khổ, mà là đồng đội. Có người còn gặp lại, có người đã mất liên lạc, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn nguyên. Những con người đã cùng tôi đi qua một thời tuổi trẻ không thể lặp lại.

Tôi – Trần Văn Tùng, sinh năm 1979, Trung sĩ – đã từng sống một thời như thế. Một thời không ồn ào, không phô trương, nhưng thật và sâu sắc. Và “thời hoa lửa” ấy sẽ mãi là một phần ký ức không thể phai trong đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn