DẤU CHÂN CÒN LẠI CỦA NGƯỜI CHIẾN SỸ VI VĂN ĐƯỜNG
Giữa núi rừng bình yên của Bản Chiềng, xã Tiên Đồng, mỗi buổi sớm mai, người dân vẫn quen nhìn thấy một người cựu chiến binh chống chiếc nạng gỗ bước chậm rãi trên con đường dẫn vào bản. Dáng người đã còng theo năm tháng, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn hiền hậu như thuở nào. Đó là thương binh Vi Văn Đường, người lính năm xưa đã gửi lại một phần cơ thể nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc.
Ít ai biết rằng, phía sau dáng đi khập khiễng ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy trong bom đạn. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cũng như bao thanh niên của quê hương, ông Vi Văn Đường đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay bản làng, cha mẹ chỉ kịp dặn một câu giản dị: "Con đi giữ nước, dù thế nào cũng phải sống xứng đáng với quê hương."
Mang theo lời dặn ấy, người thanh niên vùng cao bước vào chiến trường với lòng yêu nước và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng chiến đấu là chuỗi ngày không thể nào quên. Gian khổ nối tiếp gian khổ, những cánh rừng ngút ngàn, những đêm hành quân trong mưa, những bữa cơm vội bên giao thông hào và những trận đánh ác liệt đã trở thành ký ức không bao giờ phai nhạt.
Trong một trận chiến ác liệt, bom đạn của kẻ thù trút xuống dữ dội. Giữa làn khói lửa mịt mù, ông cùng đồng đội kiên cường giữ vững trận địa. Một tiếng nổ lớn vang lên, mảnh đạn cướp đi một chân của ông. Máu nhuộm đỏ mặt đất, nhưng điều đầu tiên ông nghĩ đến không phải là bản thân mình, mà là đồng đội vẫn đang chiến đấu phía trước.
Được đồng đội đưa khỏi chiến trường trong tình trạng nguy kịch, ông may mắn giữ được sự sống. Tuy nhiên, cái giá của hòa bình là quá đắt. Ông vĩnh viễn mất đi một chân, trở thành thương binh hạng 4/4, mang thương tật theo suốt cuộc đời.
Ngày trở về quê hương, người lính trẻ năm nào chỉ còn một chân. Con đường về bản tưởng gần mà dài hơn bao giờ hết. Có lúc ông lặng người khi nghĩ đến những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, còn mình may mắn được trở về trong vòng tay gia đình.
Ông thường nói:
"Mất một chân vẫn còn may mắn hơn nhiều đồng đội đã nằm lại mãi mãi. Tôi còn được sống, còn được nhìn thấy quê hương đổi mới, như vậy là hạnh phúc rồi."
Không đầu hàng số phận, ông Vi Văn Đường tập làm quen với đôi nạng, học cách lao động bằng nghị lực phi thường. Từ những bước đi chập chững đầu tiên, ông dần trở thành chỗ dựa vững chắc của gia đình. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng chưa bao giờ ông than phiền hay oán trách.
Với bà con trong bản, ông luôn là tấm gương về đức tính cần cù, khiêm nhường và giàu lòng nhân ái. Những câu chuyện chiến trường ông kể không nhằm nói về chiến công của bản thân, mà để nhắc nhở con cháu biết trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.
Thời gian trôi qua, vết thương chiến tranh vẫn còn đó. Mỗi khi trái gió trở trời, chân đau nhức khiến việc đi lại càng thêm khó khăn. Nhưng nỗi đau thể xác chưa bao giờ làm phai nhạt niềm tự hào của người lính Cụ Hồ.
Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những tấm bằng khen hay huân chương, mà là tình cảm của thế hệ trẻ.
Mỗi dịp 27 tháng 7 – Ngày Thương binh, Liệt sĩ, hay trong các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa", đoàn viên, thanh niên, học sinh và các tổ chức đoàn thể của xã Tiên Đồng thường xuyên đến thăm hỏi, dọn dẹp nhà cửa, giúp gia đình lao động và lắng nghe ông kể về những năm tháng chiến tranh.
Trong căn nhà nhỏ ở Bản Chiềng, những cuộc gặp gỡ ấy diễn ra trong không khí ấm áp. Các em học sinh chăm chú lắng nghe từng câu chuyện, từng ký ức về những ngày bom đạn. Có em xúc động đến rơi nước mắt khi biết người cựu chiến binh hiền hậu trước mặt mình đã phải đánh đổi một phần thân thể để đất nước có được hòa bình.
Mỗi lần như vậy, ông đều căn dặn:
"Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều hạnh phúc nhất. Hãy học tập thật tốt, sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và với đất nước. Đó là cách tri ân thiết thực nhất đối với những người đã hy sinh."
Lời dặn mộc mạc nhưng chứa đựng cả một cuộc đời cống hiến.
Ngày nay, Bản Chiềng đã thay đổi từng ngày. Những con đường bê tông nối dài, những ngôi nhà mới mọc lên, tiếng trẻ em cắp sách đến trường rộn rã khắp bản làng. Mỗi đổi thay ấy đều mang dấu ấn của biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc máu xương để gìn giữ.
Người cựu chiến binh Vi Văn Đường vẫn lặng lẽ sống giữa quê hương bằng sự bình dị vốn có. Chiếc chân còn lại vẫn ngày ngày nâng bước ông đi qua những mùa lúa chín, qua tiếng cười của con cháu và qua cả những mùa tri ân đầy nghĩa tình.
Có những dấu chân sẽ bị thời gian xóa nhòa.
Nhưng cũng có những dấu chân không bao giờ mất đi.
Đó là dấu chân của những người lính đã bước qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, để hôm nay đất nước được nở hoa trong hòa bình.
Và dấu chân của thương binh Vi Văn Đường – người lính Bản Chiềng năm ấy – sẽ mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và của ý chí kiên cường, nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một phần thân thể của biết bao người lính.



