Dấu chân còn lại trên con đường năm ấy
Những năm chiến tranh, ông Nguyễn Văn Khải cùng đồng đội hành quân qua những cung đường đầy bom đạn. Có những dấu chân in trên bùn đất rồi bị mưa xóa nhòa, nhưng tình đồng đội thì còn mãi. Sau hơn nửa thế kỷ, ông vẫn nhớ từng người đã cùng mình bước đi trên con đường ấy.
Năm 1968, Nguyễn Văn Khải lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Rời quê hương Hải Phòng, ông bắt đầu những tháng ngày hành quân dài trên những cung đường mà khi ấy chỉ có những lối mòn xuyên rừng, những đoạn đường đất và những hố bom còn dang dở.
Ông nhớ nhất những chuyến hành quân trong đêm. Đoàn quân đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân nối tiếp nhau. Phía trước là người dẫn đường, phía sau là đồng đội. Ai mệt thì cố gắng bước tiếp, ai yếu sức sẽ có người bên cạnh giúp đỡ.
Có lần, sau một trận mưa lớn, đường trơn và lầy. Một người đồng đội bị trượt ngã, chiếc ba lô nặng làm anh không thể đứng dậy. Ông Khải lập tức quay lại. Hai người khác cũng quay lại cùng ông. Họ chia nhau mang đồ, dìu bạn qua đoạn đường khó.
Không ai nói rằng mình đang làm điều gì lớn lao. Với họ, đó đơn giản là việc đồng đội phải làm cho nhau.
Sau chiến tranh, ông Khải trở về Hải Phòng. Những cung đường năm xưa giờ có thể đã thay đổi, những dấu chân ngày ấy cũng đã bị thời gian xóa mất. Nhưng trong ký ức ông, từng bước chân của đồng đội vẫn còn nguyên.
Ông thường nói: “Con đường có thể mất dấu, nhưng tình người trên con đường ấy thì không bao giờ mất.”
Đó là điều ông luôn muốn kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay.



