DẤU CHÂN GIỮA RỪNG LỬA
Câu chuyện tái hiện hành trình gian khổ của cụ Nguyễn Thị Tấn cùng đồng đội trong một nhiệm vụ giữa chiến tranh ác liệt. Qua trận đêm năm 1967, hình ảnh những con người kiên cường, gắn bó và không bỏ cuộc đã làm nổi bật tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt lên hiểm nguy.

Cụ Nguyễn Thị Tấn sinh ngày 01/01/1940 tại Điện Hoa, Điện Bàn, Quảng Nam – vùng đất từng oằn mình trong chiến tranh. Tuổi thơ của cụ không có những ngày tháng yên bình. Tiếng bom, tiếng đạn, những lần chạy giặc vội vàng đã trở thành ký ức quen thuộc. Những lớp học tranh tre đơn sơ thường xuyên bị gián đoạn. Có khi vừa cầm sách, thầy đã vội giục học trò xuống hầm trú ẩn.
Lớn lên trong hoàn cảnh ấy, cụ sớm hiểu thế nào là mất mát và ý nghĩa của tự do. Năm mười tám tuổi, cụ tham gia lực lượng hậu cần và liên lạc. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm: gùi lương thực, vận chuyển đạn dược, dẫn đường xuyên rừng.
Đồng hành cùng cụ là anh Lê Văn Bảy – người gan góc, ít nói; chị Trần Thị Hường – luôn dịu dàng nhưng kiên cường; và anh Phạm Ngọc Dũng – người thuộc từng lối mòn trong rừng. Họ trở thành một gia đình nhỏ giữa chiến tranh.
Cuối năm 1967, đơn vị giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua khu vực thường xuyên bị càn quét. Đêm hôm đó, cả tổ lên đường trong im lặng. Rừng tối, đường trơn, chiếc gùi nặng trĩu trên vai. Khi đến gần con suối cạn, pháo sáng bất ngờ bắn lên. Địch phát hiện.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tiếng súng nổ dồn dập. Cả tổ lập tức tản ra. Anh Dũng ra hiệu men theo bờ suối rút lui. Trong lúc di chuyển, anh Bảy bị mảnh đạn sượt qua vai. Máu thấm ướt áo, nhưng anh vẫn cố giữ im lặng. Chị Hường nhanh chóng băng bó, còn cụ Tấn cùng chị dìu anh từng bước.
Có lúc họ phải nằm ép mình dưới lớp cỏ thấp hàng giờ liền. Mồ hôi chảy ướt lưng, muỗi rừng vo ve, nhưng không ai dám cử động. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, tất cả có thể bị phát hiện.
Gần sáng, khi địch rút, họ tiếp tục hành trình. Đường dốc cao, sức đã cạn, nhưng không ai bỏ lại gùi hàng. Cuối cùng, họ cũng đến được điểm tập kết. Lương thực và đạn dược được bàn giao đầy đủ. Anh Bảy được cứu chữa kịp thời.
Sau trận ấy, họ hiểu rằng mình vừa đi qua ranh giới mong manh của sự sống. Nhưng không ai nhắc nhiều. Họ lại tiếp tục những chuyến đi khác.
Chiến tranh qua đi, cụ rời Quảng Nam, vào sinh sống tại Suối Thông B2, Đơn Dương, Lâm Đồng. Cuộc sống trở lại bình dị. Nhưng mỗi khi nhớ lại, cụ vẫn thấy rõ từng khuôn mặt, từng bước chân trong rừng đêm.
Dấu chân năm ấy không chỉ là dấu chân trên đất, mà là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.



