Dấu chân không tiếng động
Mùa khô, rừng dễ xảy ra cháy.
Tuấn, một kiểm lâm trẻ, cùng đồng đội tuần tra từ sáng sớm.
Đi ngang một khoảng rừng già, Tuấn bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng lại.
Trên nền đất mềm có những dấu chân nhỏ.
Không phải dấu chân người.
Cũng không phải của gia súc.
Anh cúi xuống quan sát rất lâu.
Rồi khẽ nói:
– Sơn dương vừa đi qua đây.
Cả tổ lập tức đổi hướng tuần tra để tránh làm đàn vật hoang dã hoảng sợ.
Một kiểm lâm mới hỏi:
– Sao mình không đi tiếp?
Tuấn mỉm cười:
– Có những lúc bảo vệ rừng là biết bước chậm lại.
Chiều hôm ấy, chiếc bẫy dây thép được phát hiện ở một lối mòn khác.
Nhờ đổi hướng, cả tổ kịp thời tháo gỡ và báo lực lượng chức năng xử lý.
Trước khi rời khu rừng, Tuấn ngoái nhìn những dấu chân đã dần mờ dưới lớp lá khô.
Anh biết mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại con vật ấy.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Quan trọng là sáng hôm sau, khu rừng vẫn còn vang tiếng chim.
Và những dấu chân ấy sẽ tiếp tục xuất hiện trên con đường mà con người không cần phải bước vào.



