“DẤU CHÂN LỬA”
Với cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Nam (76 tuổi, ngụ TP. Đà Nẵng), những năm tháng tuổi trẻ dấn thân nơi tuyến lửa không chỉ là ký ức, mà còn là một phần cuộc đời không thể tách rời – nơi ông đã sống, chiến đấu và trưởng thành trong khói lửa chiến tranh.
Nhớ về những ngày tháng ấy, ông Nam không khỏi bồi hồi khi nhắc đến tuyến đường vận tải chiến lược – con đường nối liền hậu phương với tiền tuyến. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, từng chuyến hàng, từng bước chân đều mang theo trách nhiệm lớn lao: giữ vững mạch máu giao thông, tiếp sức cho chiến trường.
Tham gia lực lượng thanh niên xung phong từ khi mới 17 tuổi, ông mang theo trong mình nhiệt huyết tuổi trẻ và lòng yêu nước mãnh liệt. Công việc chính của ông là vận chuyển lương thực, vũ khí qua những cánh rừng sâu, đèo cao hiểm trở. Những chuyến đi kéo dài trong mưa rừng, bùn lầy, có khi phải hành quân suốt nhiều ngày không nghỉ.
Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng gian khổ: vai gùi nặng hàng chục ký, chân lội suối, trèo đèo; bữa ăn chỉ là cơm vắt với muối, nước uống lấy từ suối rừng. Sốt rét rừng, thiếu thốn thuốc men luôn đe dọa, nhưng không ai chùn bước. Chính tình đồng đội và ý chí kiên cường đã giúp họ vượt qua tất cả.
Bom đạn kẻ thù là thử thách khốc liệt nhất. Những trận oanh tạc bất ngờ có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào. Có những người đồng đội đã ngã xuống ngay trên con đường mình từng đi qua, nhưng những người ở lại vẫn tiếp tục tiến lên, giữ vững nhiệm vụ, không để tuyến đường bị gián đoạn.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn cháy sáng trong trái tim người cựu thanh niên xung phong. Đó là những năm tháng của lý tưởng, của sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước sâu sắc. Những dấu chân năm xưa trên tuyến đường huyền thoại đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc – nơi tuổi trẻ Việt Nam đã sống trọn vẹn và không bao giờ hối tiếc.



