Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dấu chân người chiến sĩ trên đất bạn Campuchia

Nghệ An18/07/2026Ban Thường vụ đoàn xã (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ký ức người lính – Dấu chân người chiến sĩ trên đất bạn Campuchia

Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Nguyễn Văn Ngại sinh năm 1954

Đơn vị chiến đấu: Đại đội 1, Trung đoàn 21, Quân khu 5

Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Trung sỹ, trung đội phó

Tham gia chiến đấu: Chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia năm 1979

Hiện nay: Thương binh hạng 1/4

Ký ức người lính từ chiến trường Tây Nam Campuchia

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người con đã sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Sau mùa xuân đại thắng năm 1975, khi đất nước vừa bước vào thời kỳ hòa bình chưa được bao lâu, những người lính Việt Nam lại tiếp tục lên đường thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Những năm tháng ấy không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là minh chứng cho tinh thần quốc tế trong sáng, lòng dũng cảm và nghĩa tình của Bộ đội Cụ Hồ. Với những người đã từng đi qua cuộc chiến ấy, mỗi vết thương trên cơ thể đều là một phần ký ức không thể phai mờ.

Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa", đoàn viên, thanh niên xã Đông Thành đã có dịp gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ đầy xúc động của bác Nguyễn Văn Ngại, nguyên chiến sĩ Đại đội 1, Trung đoàn 21, Quân khu 5 – người trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia năm 1979 và hiện là thương binh hạng 1/4.

Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, bước chân không còn nhanh nhẹn vì di chứng chiến tranh, nhưng mỗi khi nhắc về đồng đội và những ngày tháng chiến đấu, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào của một người lính.

Bác kể rằng đầu năm 1979, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, đơn vị nhận lệnh hành quân sang Campuchia. Không ai trong số những người lính trẻ khi ấy nghĩ đến hiểm nguy của bản thân. Họ chỉ mang theo niềm tin sẽ hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ biên giới Tổ quốc và giúp nhân dân nước bạn sớm có lại cuộc sống bình yên.

Những ngày đầu trên đất Campuchia là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Ban ngày, cái nắng như thiêu đốt trên những cánh đồng khô cằn; ban đêm, đơn vị hành quân xuyên rừng trong bóng tối, luôn phải cảnh giác trước những cuộc phục kích bất ngờ của quân địch. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhiều hôm cả đơn vị chỉ chia nhau từng bi đông nước và những nắm cơm vắt mang theo.

Theo lời bác, điều nguy hiểm nhất không chỉ là những loạt đạn từ phía địch mà còn là những bãi mìn được cài dày đặc trên các tuyến đường rút lui. Chỉ một phút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.

Một trong những ký ức đau thương nhất của bác là trận chiến diễn ra tại Svay Rieng.

Hôm ấy, Đại đội 1 nhận nhiệm vụ truy quét tàn quân Khmer Đỏ đang cố thủ tại một khu vực trọng yếu, đồng thời mở đường để bảo đảm an toàn cho nhân dân và lực lượng phía sau. Địa hình trống trải xen lẫn những bụi cây thấp khiến việc quan sát rất khó khăn. Địch rút lui nhưng để lại nhiều bãi mìn nhằm cản bước tiến của bộ đội ta.

Khi đội hình đang thận trọng tiến lên, một tiếng nổ chát chúa bất ngờ xé toang không gian.

Bác Nguyễn Văn Ngại đã dẫm phải một quả mìn do địch cài lại.

Sức ép khủng khiếp hất bác ngã xuống giữa chiến trường. Một chân của bác bị thương rất nặng, máu chảy không ngừng. Giữa lúc tiếng súng vẫn còn vang dội, đồng đội bất chấp hiểm nguy lao tới băng bó cầm máu rồi thay nhau khiêng bác vượt qua nhiều ki-lô-mét đường rừng để đưa về tuyến quân y.

Nhớ lại khoảnh khắc ấy, giọng bác chùng xuống:

"Tôi chỉ nghĩ mình phải cố gắng sống để còn gặp lại gia đình. Nhưng điều tôi lo nhất lúc ấy là đồng đội vẫn đang chiến đấu phía trước. Chỉ mong mọi người đều bình an và hoàn thành nhiệm vụ."

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ, đánh bật lực lượng địch khỏi khu vực, bảo vệ được tuyến hành quân và khu dân cư. Nhưng chiến thắng ấy cũng phải đánh đổi bằng máu của nhiều người lính trẻ.

Bản thân bác Nguyễn Văn Ngại trải qua nhiều cuộc phẫu thuật và thời gian dài điều trị. Vết thương ở chân để lại di chứng nặng nề suốt cuộc đời. Ngày trở về quê hương, bác mang theo những ký ức không thể nào quên về đồng đội đã ngã xuống và những tháng năm chiến đấu trên đất bạn.

Hiện nay, bác là thương binh hạng 1/4.

Đối với bác, thương tật không phải là điều khiến bác tự hào. Điều bác luôn trân trọng chính là mình đã được góp một phần nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi những ngày tháng đau thương.

Có những đêm, ký ức chiến trường vẫn trở về trong giấc ngủ của người lính già. Đó là tiếng súng vọng giữa cánh rừng, là tiếng gọi nhau giữa làn khói lửa, là hình ảnh những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi đất bạn khi tuổi đời còn rất trẻ.

Mỗi lần nhắc đến họ, bác đều lặng đi vài giây rồi nói:

"Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường. Bởi Tổ quốc cần thì người lính không bao giờ được phép chùn bước."

Điều khiến bác xúc động nhất sau chiến tranh là được chứng kiến cuộc sống hồi sinh trên mảnh đất Campuchia. Những ngôi trường được mở lại, những cánh đồng xanh màu lúa, tiếng cười của trẻ em vang lên trên những vùng đất từng chìm trong khói lửa. Đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với những người lính đã từng chiến đấu nơi đây.

Hôm nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, bác Nguyễn Văn Ngại vẫn luôn tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống tại địa phương. Mỗi lần gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, bác đều kể lại những câu chuyện về chiến tranh bằng tất cả sự chân thành của một người đã đi qua lằn ranh sinh tử.

Bác nhẹ nhàng nhắn nhủ:

"Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao thế hệ. Các cháu hãy biết trân trọng cuộc sống, học tập thật tốt, rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và luôn sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần."

Những lời nói mộc mạc ấy khiến cả hội trường lặng đi. Đó không chỉ là lời căn dặn của một người lính mà còn là sự gửi gắm niềm tin của thế hệ cha anh đối với lớp trẻ hôm nay.

Buổi giao lưu kết thúc trong những tràng pháo tay kéo dài. Những bó hoa tươi thắm được trao tận tay bác Nguyễn Văn Ngại như lời tri ân sâu sắc đối với người lính đã dành cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là một buổi giao lưu truyền thống mà còn là hành trình trở về với lịch sử. Qua câu chuyện của bác Nguyễn Văn Ngại, mỗi đoàn viên, thanh niên hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một phần thân thể của những người lính.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Tây Nam Campuchia vẫn còn nguyên trong trái tim người lính già. Những vết thương trên cơ thể bác sẽ mãi là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang.

Ngọn lửa yêu nước, tinh thần quả cảm và nghĩa tình quốc tế mà thế hệ cha anh đã thắp lên sẽ mãi là ánh sáng soi đường để thế hệ hôm nay tiếp tục xây dựng quê hương, bảo vệ Tổ quốc và gìn giữ nền hòa bình mà bao người đã hy sinh để giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn