DẤU CHÂN NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH – CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN TRỌNG KOÓNG
Có những người sau khi bước ra khỏi chiến tranh lại trở về với cuộc sống rất đỗi bình dị. Họ không nói nhiều về những gì mình đã trải qua, cũng không xem những năm tháng chiến đấu là điều gì đặc biệt. Nhưng chỉ cần một câu hỏi gợi lại ký ức, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về.
Cựu chiến binh Nguyễn Trọng Koóng là một người như thế.
Sinh năm 1944, ông trưởng thành trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh, khi tiếng gọi của Tổ quốc đã đưa biết bao thanh niên rời quê hương, gia đình để lên đường.
Đối với thế hệ của ông, lên đường chiến đấu không phải là một lựa chọn dễ dàng. Phía sau mỗi người lính là cha mẹ, anh chị em, là mái nhà và quê hương. Nhưng khi Tổ quốc cần, những người thanh niên ấy sẵn sàng đặt trách nhiệm chung lên trên tình cảm riêng.
Những ngày tháng trong quân ngũ đã rèn luyện ông từ một thanh niên thành một người lính có bản lĩnh. Những cuộc hành quân, những đêm ngủ rừng, những ngày thiếu thốn lương thực, những lần đối mặt với bom đạn đã trở thành một phần cuộc đời.
Điều ông nhớ nhất sau nhiều năm không chỉ là những trận đánh mà còn là tình đồng đội.
Trong chiến tranh, người lính sống bên nhau, chia nhau từng miếng cơm, ngụm nước, từng viên thuốc. Khi một người bị thương, những người còn lại tìm cách đưa đồng đội ra khỏi trận địa. Khi một người hy sinh, cả đơn vị mang nỗi đau ấy theo suốt những chặng đường phía trước.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương. Cuộc sống đời thường không còn tiếng súng nhưng những ký ức chiến trường vẫn ở lại.
Mỗi khi kể chuyện cho thế hệ trẻ, ông không muốn nói quá nhiều về chiến công. Điều ông muốn nhắn gửi là hãy biết trân trọng cuộc sống hôm nay.
Bởi những người lính năm xưa đã từng có tuổi trẻ như những thanh niên hôm nay. Họ cũng có ước mơ, có gia đình, có những dự định riêng. Nhưng chiến tranh đã khiến họ phải gác lại tất cả để lên đường.
Câu chuyện của ông Nguyễn Trọng Koóng là một lời nhắc giản dị: đừng để hòa bình trở thành điều quen thuộc đến mức chúng ta quên mất giá trị của nó.



