Cựu chiến binh

Dấu chân người lính

Một thời hoa lửa

Lào Cai11/05/2026Trần Thị Thơi (Đoàn xã Gia Hội)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lò Văn Thiện sinh năm 1948 trong một gia đình nghèo nơi vùng núi Tây Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với nương rẫy, những buổi theo cha mẹ lên đồi phát cỏ, những đêm bên bếp lửa nghe tiếng khèn, tiếng suối róc rách giữa đại ngàn. Nhưng cũng chính những năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, biết bao thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Tháng 9 năm 1968, khi vừa tròn đôi mươi, ông Lò Văn Thiện viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai nắm cơm nếp và chiếc khăn thổ cẩm đã cũ. Người cha chỉ dặn một câu ngắn gọn:

“Làm trai phải biết bảo vệ đất nước, dù gian khổ cũng không được lùi bước.”

Mang theo lời dặn ấy, chàng trai trẻ bước vào quân ngũ với tất cả nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Những tháng ngày hành quân vượt núi băng rừng, thiếu ăn, thiếu ngủ, sốt rét rừng hành hạ nhưng ông và đồng đội vẫn luôn động viên nhau vượt qua. Trong ký ức của ông, có những đêm trú quân dưới mưa bom, đất đá rung chuyển, vậy mà tiếng hát của những người lính vẫn vang lên giữa đại ngàn như tiếp thêm sức mạnh.

Ông từng kể rằng điều quý giá nhất trong chiến tranh chính là tình đồng đội. Có lần trong một trận chiến ác liệt, đơn vị bị địch bao vây, một người đồng đội bị thương nặng giữa làn đạn. Không chút do dự, ông cùng vài chiến sĩ lao ra cứu đồng đội về nơi an toàn. Đối với họ khi ấy, sống chết luôn cận kề, nhưng không ai bỏ lại ai phía sau.

Những năm tháng chiến tranh đã rèn luyện cho ông ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Tuổi trẻ của ông không có những ngày bình yên như bao người khác, mà là những tháng ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, hiến dâng thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt vẫn sáng niềm tin. Rời quân ngũ, ông tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giáo dục con cháu sống đoàn kết, yêu quê hương đất nước.

Mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ông thường trầm ngâm nói:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội và một thời hoa lửa thì không bao giờ quên được.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn