Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH CŨ

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Cẩm Tú - 11a92 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình gìn giữ hòa bình của dân tộc, có những câu chuyện không nằm trong sách vở, mà được lưu giữ trong ký ức của những người đã từng đi qua bom đạn.Trên những con đường bình yên hôm nay, đôi khi ta bắt gặp những dấu chân đã in sâu trong quá khứ – dấu chân của những người lính năm xưa. Họ đã đi qua đạn bom, đi qua những tháng ngày sống – chết kề nhau để giữ lấy sự bình yên cho Tổ quốc. Mỗi cựu chiến binh là một mảnh ghép của lịch sử, và khi lắng nghe họ kể lại, ta như được chạm vào hơi thở nóng hổi của những năm tháng chiến tranh.

Và trong số những con người đã hiến dâng cả thanh xuân cho Tổ quốc ấy, câu chuyện của ông Nguyễn Thế Hào—một người lính từng chiến đấu kiên cường giữa mưa bom bão đạn—đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và xúc động sâu sắc. Ông Hào sinh năm 1952, quê ở Ông Đình- Khoái Châu- Hưng Yên( cũ), nay thuộc Thôn Thống Nhất -Xã Triệu Việt Vương- tỉnh Hưng Yên. Ông Hào nhập ngũ khi vừa 22 tuổi, trong thời điểm kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Mang trong mình tinh thần của một thanh niên Việt Nam thời bấy giờ—không muốn làm nô lệ cho ngoại bang, quyết tâm giữ từng tấc đất quê hương—ông hăng hái lên đường, trở thành một chiến sĩ bộ binh chốt. Không phải một lời giới thiệu dài dòng, chỉ qua ánh mắt và giọng nói trầm ấm, ông kể cho tôi nghe những tháng ngày tuổi trẻ được gửi vào chiến trường như thể mọi ký ức vẫn còn ở ngay trước mắt.

Ngay sau khi nhập ngũ,ông Nguyễn Thế Hào được điều vào đơn vị chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị – một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những năm 1972–1974, Quảng Trị gần như bị san phẳng bởi bom đạn, nơi đây được mệnh danh là “vùng đất lửa” đúng nghĩa. Ông kể rằng những ngày đầu vào trận, tiếng bom B52 dội xuống rung chuyển cả mặt đất, từng mảng đất đá bay tung lên như bão. Không một ngày nào yên tiếng súng. Đạn pháo địch bắn dồn dập, khói đen che mờ cả bầu trời. Đơn vị của ông làm nhiệm vụ chốt giữ và tấn công các điểm cao, liên tục chống lại nhiều đợt phản kích của quân Mỹ và quân đội Sài Gòn. Có những đêm, ông và đồng đội phải bám trận địa suốt 12–18 tiếng liền, tay ôm súng, mắt không dám rời mục tiêu. Ông nhớ nhất những ngày chiến đấu ở thành cổ Quảng Trị—nơi mà từng viên gạch đều thấm đầy xương máu của biết bao chiến sĩ. Để giữ được một tấc đất, có khi phải trả giá bằng cả chục sinh mạng. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình, nhưng ông vẫn phải tiếp tục chiến đấu, bởi rời vị trí nghĩa là mất chốt, mà mất chốt nghĩa là mất mạng. Ông nói trong nghẹn ngào: “Quảng Trị… nơi đó chỉ có bom đạn và sự kiên cường. Chúng tôi chiến đấu không phải vì mình, mà vì đất nước này phải được sống trong hòa bình”. Dấu chân của ông và đồng đội đã in sâu vào đất đỏ Quảng Trị—một dấu chân không bao giờ phai.

Giữa những ngày chiến đấu ác liệt ở Quảng Trị, điều khiến ông Nguyễn Thế Hào nhớ mãi không chỉ là tiếng bom pháo dội vào tai, mà còn là những tháng ngày thiếu thốn đến kiệt cùng. Ông kể rằng có những lúc cả đơn vị phải chiến đấu liên tục nhiều ngày, không thể nấu ăn hay nổi lửa vì sợ lộ vị trí. Thức ăn duy nhất khi đó là những thanh lương khô cứng như đá, phải nhai thật lâu mới nuốt nổi, vậy mà vẫn là thứ cứu sống biết bao người lính giữa ranh giới sống – chết.Nước uống cũng là một thử thách. Mỗi lần hết nước, các chiến sĩ phải tranh thủ những lúc bom tạm ngừng để mang bi-đông chạy ra suối múc nước, vừa đi vừa nấp, bởi chỉ cần sơ sẩy là trúng đạn pháo. Có khi dòng suối đục ngầu vì đất đá bị bom cày xới, vậy mà anh em vẫn phải lọc sơ rồi uống, vì khát quá không chịu nổi. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng chí – đồng đội lại càng sâu sắc. Họ chia nhau từng miếng lương khô cuối cùng, từng giọt nước ít ỏi, cùng nhau vượt qua những ngày tháng không thể nào quên.

Trận chiến kéo dài từ 28/6 đến 16/9/1972, 81 ngày đêm…Những con số ấy không chỉ là thời gian, mà là những nhát đạn, những trận bom, những mất mát, và cả tình đồng đội bền chặt. Từng quả đạn pháo rơi, từng chiếc máy bay lao xuống… chúng tôi tưởng chừng chỉ là những con số, nhưng mỗi quả bom đều là một nỗi đau, một sinh mạng, một giấc mơ chưa kịp hoàn thành. Trong 81 ngày ấy, chúng tôi học cách sống chung với cái chết, học cách trân trọng từng hơi thở, từng lời nói, từng ánh mắt của đồng đội. Nhưng giữa sự tàn khốc ấy, chúng tôi cũng tìm thấy sức mạnh và ý chí phi thường. Tôi nhớ khẩu hiệu của đơn vị: “Quang Sơn còn – Quảng Trị còn”. Chúng tôi bám chặt từng tấc đất, từng ngôi mộ đá, từng tàn tích cũ, vì biết rằng nếu buông tay, nơi này sẽ biến mất khỏi lịch sử. Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà vì đồng đội, vì quê hương, vì những người đã nằm lại dưới lòng sông Thạch Hãn.

Sau bao năm bám trụ tại chiến trường Quảng Trị và tham gia giải phóng các tỉnh miền Trung, ông Nguyễn Thế Hào hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương.Ngày về, người mẹ già ôm lấy con trai, khóc nấc thành tiếng. Cả xóm kéo đến chúc mừng. Nhưng trong đôi mắt ông, niềm vui ấy xen lẫn nỗi buồn khi nhớ đến bao đồng đội đã không thể trở về. Nhiều năm sau, Nhà nước trao tặng huy chương kháng chiến,huy chương chiến sĩ vẻ vang người . Đó không chỉ là phần thưởng, mà là dấu mốc ghi nhận cả một thời tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường.

Huy chương kháng chiến Hạng Nhì

Huân chương chiến sĩ vẻ vang

Huân chương chiến sĩ giải phóng

Ở hiện tại, ông Nguyễn Thế Hào đang sống cùng gia đình và con cháu trong căn nhà nhỏ ở Hưng Yên.Mái tóc bạc, dáng đi chậm hơn, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng rõ mỗi khi nhắc về đồng đội, về những ngày gian lao mà hào hùng ấy. Cuối cùng, ông muốn nhắn nhủ với giới trẻ rằng:“Các cháu sinh ra trong hòa bình, không phải chứng kiến cảnh bom rơi đạn nổ như chúng tôi. Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình mà hoà bình ấy đã được đổi bằng xương máu, bằng cả tuổi xuân của biết bao người. Các cháu may mắn hơn, nên hãy sống sao cho xứng đáng. Hãy cố gắng học tập, chăm làm điều tốt, biết yêu thương và đùm bọc nhau. Giữ gìn Tổ quốc không chỉ bằng súng đạn, mà bằng chính trách nhiệm và trái tim của mỗi người dân. Chỉ cần các cháu sống tử tế, sống có lý tưởng, thì đất nước này mãi vững bền.”

Khi nghe ông kể chuyện, trong tôi dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa xúc động, vừa tự hào, vừa biết ơn. Những gì ông và bao người lính khác đã hy sinh để lại khiến tôi hiểu rằng: Hòa bình không từ trên trời rơi xuống. Hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng xương máu ngày hôm qua. Những dấu chân mà ông Nguyễn Thế Hào để lại, dù thời gian có xóa mờ trên mặt đất, vẫn sẽ luôn in đậm trong trái tim của những người biết trân trọng lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn