Dấu chân người lính Trần Huy Lưu
Năm 1966, khi vừa tròn đôi mươi, ông Trần Huy Lưu rời quê hương, tình nguyện lên đường nhập ngũ với khát vọng bảo vệ Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam – nơi bom đạn ngày đêm dội xuống khốc liệt.
Trong những trận hành quân xuyên rừng, ông cùng đồng đội phải vượt qua vô vàn gian khổ: thiếu thốn lương thực, sốt rét rừng, và luôn đối mặt với sự phục kích của địch. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà không dám cử động.
Ông nhớ nhất một trận đánh ác liệt vào năm 1968. Khi đơn vị bị bao vây, nhiều đồng đội bị thương, ông đã cùng những người còn lại kiên cường chiến đấu, giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng chi viện tới. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội và ý chí chiến đấu đã giúp họ vượt qua tất cả.
Sau nhiều năm chiến đấu, ông trở về quê hương với những vết thương còn in dấu, nhưng trong lòng luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ đất nước. Những ký ức “thời hoa lửa” ấy mãi là hành trang không thể quên trong cuộc đời ông.



