Cựu chiến binh

Dấu Chân Người Lính Trên Bến Cảng Quê Hương

Khánh Hòa24/06/2026Đoàn phường Ba Ngòi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Hữu Thạch, sinh năm 1957. Hôm nay, khi tuổi đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc nhiều hơn tóc đen, tôi muốn kể cho con cháu nghe một câu chuyện về cuộc đời mình. Đó không phải là câu chuyện của những chiến công lẫy lừng, mà là hành trình của một người lính bình dị đã đi qua những năm tháng gian khó, để rồi hiểu rằng điều quý giá nhất trong cuộc đời chính là lòng yêu nước, tình đồng đội và sự cống hiến cho quê hương.

Tôi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ven biển. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những buổi theo cha kéo lưới từ lúc trời còn chưa sáng và những chiều phụ mẹ gánh nước về nhà. Những năm ấy cuộc sống rất khó khăn, nhưng cũng chính sự thiếu thốn đã rèn cho tôi ý chí vươn lên và tinh thần chịu đựng gian khổ.

Năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi, đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi nhận được lệnh nhập ngũ, tôi không hề do dự. Tối hôm trước ngày lên đường, mẹ tôi ngồi bên ngọn đèn dầu vá lại chiếc áo cho con trai. Bà không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe. Cha tôi chỉ nói một câu ngắn gọn:

– Làm người lính thì phải sống xứng đáng với màu áo mình mặc.

Câu nói ấy trở thành hành trang theo tôi suốt cuộc đời.

Những ngày đầu trong quân ngũ là thử thách không nhỏ đối với một chàng trai quen cuộc sống tự do nơi làng biển. Chúng tôi tập luyện từ sáng sớm đến tối muộn. Hành quân đường dài, mang vác nặng, sinh hoạt kỷ luật nghiêm ngặt khiến nhiều người mệt mỏi. Có những đêm nằm trên giường tầng, nhớ nhà đến mất ngủ.

Nhưng chính trong môi trường ấy, tôi học được giá trị của tình đồng đội. Chúng tôi đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng luôn xem nhau như anh em ruột thịt. Khi một người gặp khó khăn, cả đơn vị cùng giúp đỡ. Khi một người bị ốm, những người còn lại thay nhau chăm sóc.

Tôi nhớ nhất một lần đơn vị tham gia hỗ trợ khắc phục hậu quả sau cơn bão lớn. Nhiều ngôi nhà bị tốc mái, cây cối đổ ngổn ngang. Chúng tôi làm việc liên tục nhiều ngày liền để giúp bà con dựng lại nhà cửa.

Trong lúc đang dọn dẹp một căn nhà bị sập, tôi phát hiện một cụ già vẫn đang cố tìm chiếc hộp gỗ cũ dưới đống đổ nát. Khi chúng tôi giúp tìm được chiếc hộp ấy, cụ già bật khóc.

Hóa ra bên trong là những bức ảnh gia đình và vài kỷ vật của người con đã hy sinh trong chiến tranh.

Nhìn cụ ôm chiếc hộp vào lòng, tôi hiểu rằng có những thứ giá trị hơn mọi tài sản vật chất. Đó là ký ức, là tình thân và là sự hy sinh của những người đi trước.

Sau nhiều năm công tác, tôi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương.

Ngày trở về, tôi nhận ra quê mình đang từng ngày đổi mới nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Tôi quyết định tham gia các hoạt động địa phương, đóng góp sức mình vào công cuộc xây dựng quê hương.

Tôi tham gia Hội Cựu chiến binh, cùng các đồng đội vận động bà con chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Điều khiến tôi tự hào nhất không phải những năm tháng trong quân ngũ, mà là việc vẫn giữ được phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ khi trở về cuộc sống đời thường.

Có lần một đứa cháu hỏi tôi:

– Ông nội, ông có hối tiếc điều gì không?

Tôi mỉm cười trả lời:

– Không. Bởi ông đã sống những năm tháng tuổi trẻ có ích. Được khoác áo lính, được cống hiến cho đất nước và được trở về xây dựng quê hương là niềm tự hào lớn nhất của ông.

Giờ đây, mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà nhìn biển quê hương lấp lánh nắng vàng, tôi lại nhớ về những người đồng đội năm xưa. Có người còn gặp lại, có người đã đi xa mãi mãi. Nhưng trong trái tim tôi, họ vẫn luôn hiện diện như những người anh em không thể nào quên.

Tôi kể câu chuyện này cho con cháu không phải để nhắc về quá khứ hào hùng, mà để các con, các cháu hiểu rằng: cuộc sống hôm nay được xây dựng từ biết bao mồ hôi, công sức và sự hy sinh của nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn