Người có công giúp đỡ cách mạng

Dấu chân người lính trên chiến trường Quân khu 5

Nghệ An04/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu chân người lính trên chiến trường Quân khu 5

Dấu chân người lính trên chiến trường Quân khu 5

Có những ký ức dù đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng vẫn sống mãi trong trái tim của những người lính. Đó là ký ức về những ngày hành quân xuyên rừng, những trận đánh ác liệt, về tình đồng chí, đồng đội keo sơn và khát vọng cháy bỏng giành độc lập cho dân tộc. Chúng em thật vinh dự khi được lắng nghe những câu chuyện ấy từ bác Hồ Xuân Minh – một cựu chiến binh, thương binh đã trực tiếp chiến đấu trên chiến trường miền Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bác Hồ Xuân Minh sinh ngày 1 tháng 10 năm 1951. Nhắc lại tuổi trẻ của mình, bác kể bằng giọng nói chậm rãi nhưng đầy tự hào. Tháng 9 năm 1969, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác được biên chế vào Sư đoàn 2, Quân khu 5 – một đơn vị chủ lực đã lập nhiều chiến công trên chiến trường miền Trung và Tây Nguyên.

Những năm tháng ở chiến trường miền Nam là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời người lính trẻ. Đó là những ngày liên tục hành quân qua núi cao, rừng sâu, băng suối, vượt dốc để tiếp cận trận địa. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Có những ngày, cả đơn vị chỉ còn lại vài nắm lương khô và chút nước ít ỏi. Mỗi ngụm nước, mỗi phần lương thực đều được các chiến sĩ sẻ chia cho nhau bằng tình đồng đội chân thành.

Bác xúc động kể:

"Những ngày hành quân dài trong rừng sâu, chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm lương khô để vượt qua gian khó."

Lời kể giản dị ấy khiến chúng em hình dung rõ hơn về sự khắc nghiệt của chiến tranh. Giữa đại ngàn Trường Sơn, không chỉ bom đạn của kẻ thù mà đói khát, bệnh tật và những cơn sốt rét rừng cũng luôn rình rập. Nhưng không ai chùn bước. Mỗi người đều mang trong tim niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất.

Trong một trận chiến ác liệt, bác Hồ Xuân Minh không may bị thương. Vết thương ấy trở thành dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh trên cơ thể người lính. Thế nhưng, điều khiến chúng em khâm phục là bác chưa bao giờ coi đó là mất mát. Đối với bác, được cùng đồng đội chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc đã là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.

Sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Đến năm 1983, bác hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.

Hôm nay, bác là một thương binh, nhưng trong ánh mắt và nụ cười vẫn toát lên khí chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Mỗi khi nhắc về đồng đội, bác luôn dành sự trân trọng đặc biệt. Có người đã trở về với gia đình, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính những sự hy sinh ấy đã làm nên mùa xuân hòa bình cho dân tộc.

Bác nhẹ nhàng nói:

"Tôi luôn tự hào về quãng đời đã cống hiến và càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay."

Câu nói ấy khiến chúng em lặng người. Chúng em hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh.

Buổi gặp gỡ với bác Hồ Xuân Minh đã giúp chúng em hiểu thêm về những năm tháng chiến đấu gian khổ của quân và dân ta trên chiến trường Quân khu 5. Hơn cả một bài học lịch sử, đó là bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt qua gian khổ và sự hy sinh cao cả vì Tổ quốc.

Rời ngôi nhà của bác, chúng em mang theo niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc. Những câu chuyện của bác sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay, nhắc nhở chúng em phải sống có trách nhiệm, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Thời gian có thể làm bạc mái tóc của người lính, nhưng không thể làm phai mờ những ký ức hào hùng của một thời hoa lửa. Những bước chân năm xưa trên chiến trường Quân khu 5 sẽ mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân người lính trên chiến trường Quân khu 5 | Câu chuyện thời hoa lửa