Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT KHÁNH BÌNH

An Giang26/06/2026TRẦN ĐINH HOÀNG BẢO (XÃ ĐOÀN KHÁNH BÌNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dấu chân rồi sẽ bị thời gian xóa nhòa trên cát bụi. Nhưng cũng có những dấu chân dù đã đi qua hàng chục năm vẫn còn in đậm trong lòng người ở lại. Đó là dấu chân của những người lính năm xưa đã từng chiến đấu và hy sinh trên mảnh đất biên giới Khánh Bình, để đổi lấy sự bình yên cho quê hương hôm nay.

Sinh ra trong thời bình, tôi lớn lên cùng những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường rộng mở và tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ nơi vùng biên giới. Cuộc sống ấy bình dị đến mức đôi khi tôi quên rằng quê hương mình đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Cho đến một lần tham gia hành trình về nguồn do Đoàn Thanh niên tổ chức, tôi mới thực sự cảm nhận được giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Ngày hôm đó, tôi được gặp một bác cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Mái tóc bác đã bạc trắng theo thời gian, nhưng khi nhắc đến đồng đội và những năm tháng chiến đấu, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào.

Bác kể rằng vào những năm cuối thập niên 70, vùng đất Khánh Bình thường xuyên đối mặt với những hiểm nguy từ bên kia biên giới. Cuộc sống người dân bị đảo lộn bởi chiến tranh. Những cánh đồng từng xanh mướt phải tạm ngừng canh tác. Những mái nhà bình yên bỗng trở nên mong manh trước tiếng súng và khói lửa.

Trong hoàn cảnh ấy, nhiều thanh niên của quê hương đã xung phong lên đường làm nhiệm vụ. Họ mang theo sức trẻ, lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước. Không ai nghĩ đến khó khăn hay hiểm nguy phía trước. Điều duy nhất họ nghĩ đến là làm sao để quê hương được bình yên.

Bác cựu chiến binh dừng lại vài giây rồi kể về người đồng đội thân thiết nhất của mình. Hai người cùng nhập ngũ, cùng chiến đấu và từng hẹn nhau sau chiến tranh sẽ trở về quê làm ruộng.

Thế nhưng lời hẹn ấy mãi mãi không thành hiện thực.

Trong một trận chiến ác liệt nơi biên giới, người đồng đội ấy đã anh dũng hy sinh để bảo vệ đơn vị. Hôm nay, tên của anh được khắc trên bia tưởng niệm, nhưng với bác, anh vẫn mãi là chàng trai tuổi đôi mươi với nụ cười hiền lành năm nào.

Nghe đến đó, tôi bất giác lặng người.

Tôi nghĩ về những người trẻ hôm nay, trong đó có chính mình. Chúng tôi được học tập, được vui chơi, được theo đuổi những ước mơ riêng. Còn thế hệ cha anh năm xưa đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước.

Sự hy sinh ấy lớn lao đến mức không có lời nào diễn tả hết được.

Nhưng điều khiến tôi khâm phục hơn cả là tinh thần của người dân Khánh Bình trong những năm tháng ấy. Dù chiến tranh gian khổ, họ vẫn kiên cường bám đất, bám làng. Những người mẹ tiễn con ra trận bằng nước mắt nhưng không bằng lòng yếu đuối. Những người cha động viên con cháu hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc. Cả cộng đồng đã tạo nên một hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.

Chiến tranh kết thúc, quê hương dần hồi sinh từ đống tro tàn.

Những cánh đồng lại xanh màu lúa mới.

Những mái trường lại vang tiếng học sinh đọc bài.

Những tuyến đường mới nối dài qua các xóm ấp.

Vùng đất từng in dấu bom đạn nay đã khoác lên mình màu áo của sự phát triển và đổi mới.

Mỗi lần đi qua những con đường ấy, tôi lại nhớ đến câu chuyện của bác cựu chiến binh. Tôi hiểu rằng dưới những con đường bê tông hôm nay là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ đi trước.

Lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa.

Lịch sử hiện diện trong từng tấc đất quê hương.

Lịch sử hiện diện trong những câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ.

Và lịch sử hiện diện trong chính cuộc sống hòa bình mà chúng ta đang được hưởng.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với những hy sinh ấy. Không phải bằng những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc học tập tốt, sống có trách nhiệm, tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Bởi tôi tin rằng, cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã ngã xuống không chỉ là tưởng nhớ, mà còn là tiếp tục thực hiện những ước mơ về một quê hương giàu đẹp mà họ từng gửi gắm.

Thời hoa lửa đã lùi xa gần nửa thế kỷ.

Những người lính năm xưa nay tóc đã bạc màu.

Nhưng dấu chân của họ vẫn còn đó trên mảnh đất Khánh Bình anh hùng.

Và trong trái tim của thế hệ trẻ hôm nay, những dấu chân ấy sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở chúng tôi sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn