Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dấu chân người lính xa trường

Ninh Bình24/08/2026Xã Văn Hiến (Đoàn xã Văn Hiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức dù thời gian có trôi qua bao lâu vẫn không thể phai mờ. Với bác Phan Văn Quảng , sinh năm 1960 người chiến sỹ Tiểu đoàn 6 trung đoàn 96 S sư 309 tỉnh bắc tam boong. những năm tháng khoác trên mình màu áo xanh của người lính là quãng đời đẹp nhất, thiêng liêng nhất và cũng đầy gian khổ, hy sinh nhất.

Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của bác gắn liền với tiếng bom, tiếng súng và những lần chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong bác lòng yêu nước và ý chí quyết tâm cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Khi tuổi đời còn rất trẻ, theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, bác lên đường nhập ngũ, trở thành người chiến sĩ. Ngày chia tay quê hương, hành trang của người thanh niên năm ấy chỉ là vài bộ quần áo, một chiếc ba lô nhỏ và lời dặn dò của gia đình: “Đi đánh giặc, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, ngày đất nước hòa bình thì trở về.”

Những ngày đầu trong quân ngũ vô cùng gian khổ. Các chiến sĩ phải hành quân liên tục, băng qua những cánh rừng già, trèo đèo, lội suối. Có những ngày trời mưa như trút, quần áo ướt sũng, bữa cơm chỉ có nắm gạo sấy và ít muối vừng. Nhưng không ai than vãn, bởi trong tim mỗi người đều chung một niềm tin: đánh thắng giặc để đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.

Nhắc về chiến tranh, bác không thể quên những trận bom ác liệt của địch. Mỗi khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, cả đơn vị lại nhanh chóng vào vị trí chiến đấu hoặc tìm nơi trú ẩn. Chỉ ít phút sau, bom đạn trút xuống, đất đá tung mù mịt, cây rừng ngã đổ, mặt đất rung chuyển như động đất. Có những lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Bác chậm rãi kể: “Ngày ấy, chúng tôi ra trận không ai nghĩ đến mất mát hay hy sinh. Chỉ mong đánh thắng giặc, để đất nước được thống nhất, để thế hệ sau không phải sống trong cảnh chiến tranh như chúng tôi đã trải qua.”

Nhưng chiến tranh không chỉ có bom đạn và mất mát. Điều đẹp nhất mà bác mang theo suốt cuộc đời chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong những năm tháng gian khổ ấy, các chiến sĩ luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Một ngụm nước cũng chia đôi, một nắm cơm cũng nhường nhau. Tình cảm ấy đã trở thành nguồn sức mạnh to lớn giúp họ vượt qua mọi gian nguy, hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mái tóc người lính năm xưa nay đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc về đồng đội giọng bác vẫn đầy xúc động và tự hào.

Lắng nghe câu chuyện của bác Phan Văn Quảng , chúng em như được sống lại trong những năm tháng hào hùng của dân tộc. Chúng em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt, tuổi xuân và cả tính mạng của biết bao thế hệ cha anh.

Câu chuyện về một thời hoa lửa của bác không chỉ là ký ức của riêng một người lính mà còn là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, tiếp tục học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn