DẤU CHÂN NGƯỜI MẸ TRÊN VÙNG ĐẤT TÂN AN
Trong hành trình sưu tầm những câu chuyện lịch sử để giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi có dịp về xã Tân An, nay là xã Tân Bình, huyện Càng Long. Mảnh đất hôm nay đã yên bình, những con đường bê tông trải dài, tiếng trẻ thơ ríu rít mỗi chiều. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là biết bao hy sinh, mất mát mà thế hệ hôm nay chỉ có thể cảm nhận trọn vẹn khi lắng nghe những câu chuyện từ quá khứ. Trong ký ức của người dân nơi đây, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Bảy luôn được nhắc đến bằng sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Mẹ Nguyễn Thị Bảy sinh năm 1921, lớn lên giữa vùng quê Tân An giàu truyền thống cách mạng. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Miêng (sinh năm 1906) và sinh được bốn người con – ba trai, một gái. Cuộc sống của gia đình Mẹ giản dị, thuần nông, quanh năm gắn với ruộng đồng. Nhưng trong mái nhà nhỏ ấy, tình yêu quê hương, tinh thần yêu nước đã sớm được gieo mầm qua từng câu chuyện, từng lời dạy bảo của cha mẹ. Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bùng nổ, chiến tranh không chỉ hiện diện ngoài chiến trường mà len lỏi vào từng xóm làng, từng gia đình. Các con trai của Mẹ Nguyễn Thị Bảy lớn lên trong khói lửa chiến tranh, sớm giác ngộ cách mạng và lần lượt lên đường làm nhiệm vụ. Là một người mẹ, Mẹ thấu hiểu nỗi nguy hiểm đang chờ phía trước, nhưng Mẹ chưa từng ngăn cản. Mẹ chọn cách lặng lẽ tiễn con đi, gửi theo đó niềm tin son sắt vào ngày đất nước độc lập. Người con đầu tiên của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Nguyễn Văn Ngàn, sinh năm 1945. Anh tham gia cách mạng ngày 14 tháng 9 năm 1960, giữ nhiệm vụ thư ký xã Tân An – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Ngày 28 tháng 01 năm 1962, khi được Phó Ban Tuyên huấn phân công đi cất giữ tài liệu, anh bị trực thăng địch phát hiện và bắn hy sinh. Tin dữ đến với gia đình như một cơn bão quét qua mái nhà nhỏ. Mẹ Nguyễn Thị Bảy đau đớn tột cùng, nhưng nỗi đau ấy được Mẹ chôn chặt trong tim, để tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho những người con còn lại.



