Dấu chân người mở lối
Dấu chân người mở lối
Ông Lý A Páo nay đã ngoài bảy mươi, sống lặng lẽ trong căn nhà gỗ nhỏ nép bên sườn núi. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay chai sần, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng mỗi khi nhắc đến những năm tháng Thanh niên xung phong.
Năm ấy, ông mới mười chín tuổi. Nghe tiếng gọi của Tổ quốc, chàng trai vùng cao gác lại nương ngô, rời bản làng, khoác ba lô lên đường. Đội Thanh niên xung phong của ông nhận nhiệm vụ mở đường, tải đạn, tải lương giữa rừng sâu núi thẳm. Bom đạn dội xuống ngày đêm, con đường vừa mở xong lại bị phá hủy, nhưng không ai lùi bước.
Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, ông và đồng đội chia nhau từng nắm cơm vắt, từng ngụm nước suối. Có người đã mãi mãi nằm lại bên sườn núi, tên khắc vội trên mảnh gỗ rừng. Ông Páo nói: “Hồi đó chỉ nghĩ đơn giản, mình còn sống thì đường phải thông, xe phải qua.”
Hòa bình lập lại, ông trở về bản. Không huân chương lấp lánh, không lời kể công, ông lại cầm cuốc lên nương, vận động bà con làm đường, cho con em đi học, giữ rừng, giữ bản. Con đường bê tông hôm nay chạy qua bản chính là con đường năm xưa ông từng đổ máu và mồ hôi để mở lối.
Giờ đây, mỗi chiều, ông ngồi trước hiên nhà, kể cho đám trẻ nghe chuyện Thanh niên xung phong. Ông bảo: “Chiến tranh đã qua, nhưng tinh thần xung phong thì không bao giờ được phép mất.”
Và trong ánh hoàng hôn vùng cao, dáng ông vẫn như người lính năm nào – lặng lẽ, bền bỉ, mở đường cho thế hệ sau đi tiếp.


