Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng kháng chiến cứu nước vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng trực tiếp trải qua. Với bác Nguyễn Văn Hùng, những năm tháng trong màu áo thanh niên xung phong là quãng thời gian không thể nào quên. Đó là những ngày tuổi trẻ đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy; là những tháng ngày cùng đồng đội mở đường, giữ đường, phục vụ tiền tuyến và sống trọn vẹn với lý tưởng cống hiến cho quê hương, đất nước.

Lâm Đồng01/09/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dấu chân đã đi qua rất nhiều năm tháng nhưng chưa bao giờ biến mất.

Đó là dấu chân của những người thanh niên đã từng bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, từ những miền quê Việt Nam, lớp lớp thanh niên đã lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Bác Nguyễn Văn Hùng cũng là một trong những người trẻ tuổi ấy.

Ngày lên đường, bác mang theo hành trang rất giản dị. Một vài bộ quần áo, những vật dụng cần thiết và tình cảm của gia đình. Phía trước là một cuộc sống hoàn toàn khác với quê nhà.

Không còn những ngày tháng bình yên.

Thay vào đó là những cung đường xa xôi, những cánh rừng, những căn lán đơn sơ và tiếng bom đạn có thể vang lên bất cứ lúc nào.

Bác Hùng cùng đồng đội tham gia những công việc phục vụ chiến trường. Họ mở đường, sửa đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, hàng hóa và bảo đảm giao thông cho những đoàn xe hướng về tiền tuyến.

Những công việc ấy không phải lúc nào cũng được nhắc đến bằng những chiến công lớn, nhưng lại đóng vai trò vô cùng quan trọng.

Bởi trong chiến tranh, một con đường bị phá có thể làm cả đoàn xe phải dừng lại.

Một cây cầu bị hỏng có thể khiến hàng hóa không thể đến nơi.

Một tuyến đường bị chia cắt có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của rất nhiều người.

Vì vậy, mỗi khi bom đạn phá hỏng đường sá, bác Hùng cùng đồng đội lại nhanh chóng bắt tay vào khắc phục.

Có những ngày, mặt đường vừa được sửa xong thì máy bay địch lại xuất hiện.

Tiếng bom vang lên.

Đất đá tung tóe.

Những hố bom lại xuất hiện giữa tuyến đường.

Khói bụi phủ kín không gian.

Sau khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại trở ra.

Người đào đất.

Người xúc đá.

Người san lấp hố bom.

Người kiểm tra tuyến đường.

Ai có sức làm việc nặng thì làm việc nặng, ai có thể đảm nhiệm công việc khác thì nhận phần việc của mình.

Không ai muốn trở thành người đứng ngoài.

Bởi tất cả đều hiểu rằng nhiệm vụ của mình gắn với sự an toàn của những chuyến xe và những người đang chiến đấu ở phía trước.

Có những lúc mệt đến mức đôi tay không còn muốn nhấc nổi chiếc cuốc, nhưng nhìn đồng đội vẫn đang làm việc, bác Hùng lại cố gắng đứng dậy.

Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.

Những người thanh niên từ nhiều miền quê khác nhau đã trở thành anh em. Họ cùng chia sẻ từng bữa cơm, từng ngụm nước và từng câu chuyện về quê nhà.

Một người đau, người khác chăm sóc.

Một người mệt, người khác động viên.

Một người nhớ nhà, những người còn lại cùng lắng nghe.

Có những đêm sau một ngày dài làm việc, mọi người ngồi bên nhau trong ánh đèn nhỏ. Những câu chuyện về quê hương lại được nhắc đến.

Nhớ mẹ.

Nhớ cha.

Nhớ những cánh đồng.

Nhớ con đường làng.

Nhớ những ngày tháng bình yên trước chiến tranh.

Những nỗi nhớ ấy khiến người ta đôi khi rơi nước mắt.

Nhưng sáng hôm sau, tất cả lại tiếp tục nhiệm vụ.

Bởi họ hiểu rằng mình đang cố gắng để bảo vệ chính quê hương và những người thân yêu ấy.

Chiến tranh cũng để lại những ký ức đau thương.

Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi tương lai vẫn còn ở phía trước.

Đối với những người ở lại, đó là những mất mát không thể nào quên.

Có những khuôn mặt, những cái tên dù thời gian trôi qua bao lâu vẫn được nhớ đến.

Mỗi sự hy sinh lại khiến bác Hùng và đồng đội càng thấm thía giá trị của hòa bình.

Nhưng họ không để nỗi đau làm mình dừng bước.

Họ tiếp tục công việc.

Tiếp tục sửa đường.

Tiếp tục bảo đảm giao thông.

Tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Bởi họ tin rằng sự hy sinh của những người đã nằm xuống sẽ không vô nghĩa nếu những người còn sống tiếp tục cố gắng.

Những năm tháng thanh niên xung phong cứ thế trôi qua.

Tuổi trẻ của bác Nguyễn Văn Hùng được ghi dấu bằng những cung đường kháng chiến, những ngày lao động vất vả và những lần đối mặt với hiểm nguy.

Đó là một tuổi trẻ không có nhiều điều kiện vật chất, nhưng có một lý tưởng lớn lao.

Lý tưởng ấy là được góp sức cho Tổ quốc.

Được bảo vệ quê hương.

Được cùng đồng đội hướng đến ngày đất nước hòa bình.

Rồi ngày ấy cũng đến.

Chiến tranh kết thúc.

Những người thanh niên năm nào trở về với cuộc sống đời thường.

Có người trở về quê hương.

Có người xây dựng gia đình.

Có người tiếp tục công tác và đóng góp cho đất nước trong thời bình.

Bác Nguyễn Văn Hùng cũng trở về.

Những năm tháng chiến tranh dần lùi xa. Những con đường năm xưa đã thay đổi. Những nơi từng là tuyến lửa giờ trở nên bình yên.

Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.

Mỗi khi nhớ lại, bác Hùng nhớ những người đồng đội đã cùng mình trải qua gian khổ. Nhớ những ngày thiếu thốn. Nhớ những đêm giữa rừng. Nhớ những con đường từng được sửa đi sửa lại sau mỗi trận bom.

Và bác nhớ nhất là một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Bác không xem những việc mình làm khi ấy là điều gì quá lớn lao.

Bác chỉ nghĩ rằng mỗi người có một nhiệm vụ.

Người cầm súng chiến đấu.

Người vận chuyển hàng hóa.

Người mở đường.

Người sửa đường.

Tất cả cùng góp sức cho một mục tiêu chung: độc lập, thống nhất và hòa bình cho đất nước.

Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Hùng cũng là câu chuyện của biết bao cựu thanh niên xung phong đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho kháng chiến cứu nước.

Họ có thể không xuất hiện trong những trang sử với những chiến công vang dội, nhưng những công việc thầm lặng của họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc.

Ngày hôm nay, những người trẻ được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi những ước mơ riêng.

Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện của thế hệ thanh niên xung phong, chúng ta càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Phía sau mỗi con đường bình yên là những bước chân từng đi qua bom đạn.

Phía sau mỗi ngày tháng hòa bình là những năm tuổi trẻ đã hy sinh.

Và phía sau tương lai của thế hệ hôm nay là sự cống hiến của biết bao thế hệ đi trước.

Dấu chân của bác Nguyễn Văn Hùng và những người thanh niên xung phong năm ấy có thể đã mờ đi theo thời gian, nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh của họ sẽ còn mãi trong ký ức của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn