Bài viết

GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI TUYẾN LỬA

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến cứu nước vẫn còn in đậm trong tâm trí những người từng đi qua thời kỳ bom đạn. Với bác Đặng Thị Dung, những năm tháng tham gia thanh niên xung phong là một phần không thể tách rời của tuổi trẻ. Đó là những ngày sống giữa thiếu thốn và hiểm nguy, cùng đồng đội mở đường, giữ đường, phục vụ tiền tuyến và vượt qua những mất mát bằng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Lâm Đồng01/09/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng khi nhắc lại, người ta không cần nói quá nhiều cũng đủ để cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh.

Đó là những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, khi mỗi con đường, mỗi cây cầu và mỗi tuyến giao thông đều có thể trở thành mục tiêu của bom đạn.

Trong những năm tháng ấy, bác Đặng Thị Dung còn là một người trẻ.

Như bao thanh niên cùng thế hệ, bác từng có những ước mơ giản dị về cuộc sống. Nhưng khi Tổ quốc cần, những ước mơ riêng được gác lại. Bác lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong, mang theo tình yêu quê hương và niềm tin rằng sức trẻ của mình có thể góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến.

Ngày rời quê, hành trang của bác không có gì nhiều. Vài bộ quần áo, những vật dụng cần thiết và những lời dặn dò của gia đình.

Điều khó khăn nhất có lẽ không phải là đường xa, mà là phải xa những người thân yêu và bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác.

Nơi công tác của những người thanh niên xung phong là những vùng đất gian khổ. Họ sống trong những căn lán đơn sơ, ăn những bữa cơm giản dị và làm việc trong điều kiện thiếu thốn.

Công việc chủ yếu là phục vụ chiến trường: mở đường, sửa đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, hàng hóa và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe ra tiền tuyến.

Đó là những công việc tưởng như bình thường nhưng luôn đi kèm hiểm nguy.

Một con đường hôm nay vừa được sửa xong, ngày mai có thể đã bị bom phá.

Sau mỗi trận bom, đất đá văng khắp nơi. Những hố sâu xuất hiện giữa mặt đường. Cây cối bị quật đổ. Khói bụi bao phủ cả một vùng.

Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, bác Dung cùng đồng đội lại bước ra.

Không ai chờ đợi ai.

Người cầm cuốc.

Người cầm xẻng.

Người xúc đất.

Người vận chuyển đá.

Mỗi người một nhiệm vụ.

Họ nhanh chóng khắc phục hậu quả để con đường có thể tiếp tục sử dụng.

Có những ngày làm việc từ sáng sớm đến tối muộn. Đôi bàn tay chai sạn, lưng áo thấm đẫm mồ hôi, nhưng không ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Bởi họ biết rằng phía sau con đường ấy là tiền tuyến.

Mỗi chuyến xe đi qua là thêm lương thực, thuốc men và hàng hóa đến với những người đang chiến đấu.

Vì thế, dù con đường có bị phá bao nhiêu lần, họ vẫn sửa lại.

Bom phá thì sửa.

Đường tắc thì thông.

Gian khổ thì cùng nhau vượt qua.

Đó là cách những người thanh niên xung phong góp sức cho cuộc kháng chiến.

Những lúc nguy hiểm nhất, tình đồng đội trở thành chỗ dựa.

Giữa chiến trường, những người trẻ từ nhiều miền quê khác nhau đã trở thành anh em. Họ cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc và cùng chia sẻ những khó khăn.

Một người mệt, cả nhóm động viên.

Một người thiếu thốn, người khác sẵn sàng chia sẻ.

Một người nhớ nhà, những người còn lại cùng lắng nghe.

Trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê hương.

Bác Dung cũng nhớ gia đình.

Nhớ những người thân.

Nhớ mái nhà quê.

Nhớ những ngày tháng bình yên trước chiến tranh.

Những nỗi nhớ ấy đôi khi khiến người ta rơi nước mắt, nhưng sáng hôm sau, mọi người lại tiếp tục công việc.

Bởi ai cũng hiểu rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ chính những người thân yêu ấy.

Chiến tranh không chỉ để lại những ngày tháng gian khổ mà còn để lại những mất mát đau thương.

Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi tương lai còn ở phía trước.

Mỗi sự hy sinh là một nỗi đau lớn đối với những người ở lại.

Có những người không thể quên hình ảnh đồng đội lần cuối.

Có những kỷ niệm dù đã qua nhiều năm vẫn không thể phai mờ.

Nhưng sau mỗi mất mát, những người ở lại lại tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn.

Họ tiếp tục công việc.

Không phải vì họ không đau, mà bởi họ hiểu rằng những người đã hy sinh cũng từng mong đất nước được hòa bình.

Và để ước mong ấy trở thành hiện thực, những người còn sống phải tiếp tục bước đi.

Những năm tháng thanh niên xung phong cứ thế trôi qua.

Tuổi trẻ của bác Đặng Thị Dung được ghi dấu bằng những ngày làm việc giữa bom đạn, những đêm ngủ vội trong lán nhỏ và những lần cùng đồng đội vượt qua hiểm nguy.

Đó là một tuổi trẻ nhiều gian khổ nhưng cũng rất đáng tự hào.

Bởi trong những năm tháng ấy, bác đã hiểu thế nào là trách nhiệm.

Hiểu thế nào là tình đồng đội.

Và hiểu thế nào là tình yêu Tổ quốc.

Rồi ngày hòa bình cũng đến.

Những người thanh niên năm nào trở về quê hương. Có người tiếp tục công tác, có người xây dựng gia đình, có người trở lại với công việc đời thường.

Bác Đặng Thị Dung cũng trở về.

Thời gian dần trôi, những cô gái, chàng trai thanh niên xung phong ngày nào nay đã trở thành những người ông, người bà. Mái tóc bạc đi, sức khỏe không còn như trước, nhưng ký ức về tuổi trẻ thì vẫn còn nguyên.

Mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, bác Dung nhớ những người đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khổ.

Nhớ những con đường từng đi qua.

Nhớ những đêm dài giữa chiến trường.

Và nhớ màu áo thanh niên xung phong đã gắn bó với một phần đẹp nhất của cuộc đời.

Nhìn lại, bác hiểu rằng những người thanh niên năm ấy không phải ai cũng làm được những điều lớn lao. Họ chỉ cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình.

Nhưng chính hàng nghìn, hàng vạn công việc nhỏ bé ấy đã góp thành sức mạnh lớn lao của cả dân tộc.

Những con đường được nối lại.

Những chuyến hàng được đưa ra tiền tuyến.

Những tuyến giao thông được giữ vững.

Tất cả đều góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước.

Câu chuyện của bác Đặng Thị Dung cũng là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.

Họ đã sống trong một thời kỳ mà đất nước cần sự hy sinh.

Và họ đã không quay lưng.

Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường năm xưa đã thay đổi, cuộc sống đã trở nên đủ đầy và bình yên hơn.

Nhưng mỗi khi nghe lại những câu chuyện của các cựu thanh niên xung phong, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay là một thành quả vô cùng quý giá.

Phía sau sự bình yên ấy là những năm tháng gian khổ.

Phía sau những con đường rộng mở là những bước chân từng đi qua bom đạn.

Và phía sau tuổi trẻ của thế hệ hôm nay là tuổi xuân mà những người đi trước đã dành trọn cho đất nước.

Bác Đặng Thị Dung và những người thanh niên xung phong năm ấy có thể đã đi qua chiến tranh, nhưng những dấu chân của họ vẫn còn ở lại – như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm của mỗi thế hệ đối với quê hương, Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn