Dấu Chân Nhỏ Giữa Mùa Biên Cương
Ngày đất nước còn oằn mình trước chiến tranh chống quân Pôn Pốt, bà Phạm Thị Hoa Hường đã bước qua những tháng ngày không bình yên bằng sự lặng thầm của một người vợ, một người con của quê hương. Là thân nhân của cách mạng Phạm Văn Cẩn, bà không đứng ở tuyến đầu, nhưng trái tim bà luôn hướng về nơi tiền tuyến xa xôi.
Có những hôm trời vừa sập tối, bà vẫn ngồi trước hiên nhà, nghe gió thổi qua hàng tre mà nhớ người thân đang làm nhiệm vụ. Nỗi nhớ ấy không biến bà thành yếu đuối, mà khiến bà vững vàng hơn trong từng việc nhỏ: giữ gìn mái nhà, chăm lo ruộng vườn, vun vén cuộc sống để người đi xa yên lòng chiến đấu. Với bà, hậu phương cũng là một mặt trận, nơi con người phải biết chịu đựng, chờ đợi và tin tưởng.
Chiến tranh đã qua, nhưng những hy sinh âm thầm ấy vẫn sáng lên như một phần đẹp đẽ của lịch sử. Bà Phạm Thị Hoa Hường là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, bền bỉ và son sắt với quê hương.
Câu chuyện của bà nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết quý trọng hòa bình, sống tử tế, có lý tưởng và luôn nhớ rằng độc lập, bình yên được đánh đổi bằng biết bao tháng năm gian khổ.



