Dấu chân thầm lặng và Huân chương vẻ vang của người lính 779 - HV
Cuộc đời quân ngũ của ông Nguyễn Hoàng Quân (sinh năm 1964) khởi đầu từ tinh thần tình nguyện năm 1985 tại Đoàn 42, Quân khu 7. Đến năm 1986, ông sang Campuchia, đảm nhiệm công tác thông tin liên lạc phục vụ chiến đấu.
Dấu chân thầm lặng và Huân chương vẻ vang của người lính 779 - HV
Cuộc đời quân ngũ của ông Nguyễn Hoàng Quân (sinh năm 1964) khởi đầu từ tinh thần tình nguyện năm 1985 tại Đoàn 42, Quân khu 7. Đến năm 1986, ông sang Campuchia, đảm nhiệm công tác thông tin liên lạc phục vụ chiến đấu.
Dưới sự chỉ huy của mặt trận, ông luôn đảm bảo chuyển tải mệnh lệnh kịp thời và chính xác. Đặc biệt, trong những lúc điều kiện kỹ thuật thiếu thốn và thời tiết khắc nghiệt, ông vẫn kiên cường bảo vệ máy móc và đường dây. Những đóng góp của ông đã góp phần quan trọng vào thành công của đơn vị trên chiến trường quốc tế. Sau khi xuất ngũ, ông phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ tại địa phương. Ngày 23/3/1989, ghi nhận những cống hiến đó, Nhà nước đã trao tặng ông Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng ba.
Tên bài viết "Dấu chân thầm lặng" đã khái quát trọn vẹn cuộc đời lính của bác Nguyễn Hoàng Quân. Dấu chân ấy đã in trên những nẻo đường rừng Campuchia hiểm trở, âm thầm nhưng quyết liệt. Tôi cảm phục sự khiêm nhường của bác; dù đóng góp rất lớn vào sự điều hành tác chiến của đơn vị, bác vẫn coi đó là "phần nhỏ bé" trong nhiệm vụ quốc tế. Đây là đức tính tự trọng và cao thượng của người lính Việt Nam. Khi đọc đến đoạn bác trở về địa phương và sống giản dị, tôi thấy một sự tiếp nối tuyệt đẹp của lý tưởng: chiến đấu vì dân và sống vì dân. Tấm Huân chương vẻ vang không chỉ là một hiện vật mà là chứng nhân cho một thời đại mà những người thanh niên như bác đã sẵn sàng gác lại tình riêng vì đại nghĩa.



