Bài viết

Dấu Chân Trên Bán Đảo

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Văn Hoàng (Trường TH và THCS Tây Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dấu Chân Trên Bán Đảo

Năm 1947, khi tiếng súng Toàn quốc Kháng chiến đã rền vang được trọn một năm, khắp dải đất Việt Nam, từ rừng sâu đến thị thành, mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, máu và ý chí quật cường. Ở miền Trung, đặc biệt là khu vực Liên khu V, một trận tuyến mới đã hình thành, nơi chiến trường không chỉ là nơi đối đầu về hỏa lực mà còn là cuộc thử thách khắc nghiệt về mưu lược và lòng kiên trì. Và trong bức tranh khói lửa ấy, Bán đảo Sơn Trà – một cánh tay vươn ra biển Đông của thành phố Đà Nẵng, khi đó còn mang tên Tourane – đã trở thành một điểm nóng, một biểu tượng của sự quyết tâm bám trụ.

Với người dân và chiến sĩ khu vực này, Sơn Trà không chỉ là một dãy núi. Nó là bức tường thành thiên nhiên, án ngữ cửa biển, che chở cho căn cứ của quân đội ta ở vùng hậu phương Quảng Nam – Đà Nẵng. Nhưng chính vì vị trí chiến lược ấy, nơi đây đã lọt vào tầm ngắm của quân đội viễn chinh Pháp. Chúng nhận ra rằng, muốn kiểm soát hoàn toàn vùng duyên hải Trung Kỳ, phải tước đi lá chắn Sơn Trà.

Vào khoảng giữa năm 1947, tình hình tại mặt trận Đà Nẵng trở nên đặc biệt căng thẳng. Kẻ thù ráo riết càn quét, củng cố các đồn bốt xung quanh thành phố. Ở Sơn Trà, lực lượng ta hoạt động chủ yếu là các đơn vị dân quân, tự vệ và một số bộ phận bộ đội địa phương, họ bám trụ dựa vào địa hình hiểm trở và sự che chở của nhân dân địa phương.

Cốt lõi của câu chuyện bi tráng này là trận càn của quân Pháp vào khu vực Châu Phát, nằm sâu trong lòng Sơn Trà.

Sóng Gió Nổi Lên Từ Phương Đông

Mờ sáng một ngày cuối thu năm 1947, mặt biển phía Đông Sơn Trà vẫn còn chìm trong màn sương muối dày đặc. Nhưng những người lính gác ta đã quen với sự yên tĩnh đáng ngờ đó. Họ biết, sau sự tĩnh lặng luôn là một cơn bão.

Quả nhiên, khi mặt trời vừa ló rạng, nhuộm đỏ những đám mây cuối chân trời, thì tiếng máy bay trinh sát đã xé tan sự yên bình. Ngay sau đó, những chiến hạm của Pháp bắt đầu xuất hiện, chậm rãi tiến vào khu vực bờ biển. Trận càn được huy động với quy mô lớn, bao gồm lính lê dương, lính thuộc địa, cùng với sự yểm trợ của tàu chiến và phi cơ. Mục tiêu của chúng không chỉ là chiếm giữ địa bàn mà còn là tiêu diệt hoàn toàn các cơ sở kháng chiến và lực lượng vũ trang của ta tại đây.

Tại Châu Phát – một khu vực nằm dưới chân núi, nơi có nhiều hang đá hiểm trở và là nơi tập kết của các đơn vị kháng chiến – không khí trở nên ngột ngạt. Lực lượng của ta lúc này là một đơn vị địa phương quân non trẻ, trang bị thô sơ, chủ yếu là súng trường, lựu đạn tự tạo, nhưng lại mang trong mình một tinh thần thép.

Người chỉ huy đơn vị lúc bấy giờ là đồng chí Châu Phát, hay còn gọi là Châu – một cán bộ quân sự dày dạn, nổi tiếng với sự dũng cảm và tài thao lược. Chính vì tên ông gắn liền với chiến công này mà sau này, cái tên Châu Phát đã đi vào lịch sử.

Nhận định rõ ý đồ của địch, đồng chí Châu đã họp bàn khẩn cấp. Rút lui là điều bất khả kháng nếu so sánh lực lượng. Nhưng rút lui đồng nghĩa với việc giao lại yết hầu Sơn Trà cho địch, tạo điều kiện cho chúng siết chặt vòng vây Đà Nẵng. Quyết tâm bám trụ, mặc dù chỉ là cầm chân và gây tổn thất, đã trở thành mệnh lệnh tối cao.

Cuộc Chiến Không Cân Sức

Cuộc đổ bộ bắt đầu. Quân Pháp chia làm nhiều mũi, vừa từ biển đánh lên, vừa từ các cứ điểm cũ đánh vòng vào. Súng đại bác từ tàu chiến thi nhau rót lửa, biến Sơn Trà thành một biển khói. Cây cối đổ rạp, đá núi vỡ tan.

Nhưng những chiến sĩ Châu Phát đã biến địa hình thành đồng minh. Họ ẩn mình trong các hang đá, hầm hào bí mật. Khi quân địch đặt chân lên bờ, những loạt đạn trả lời nảy lửa đã vang lên. Địch không thể ngờ, trong làn mưa bom bão đạn dữ dội như vậy, lực lượng ta vẫn có thể giữ được đội hình và chiến đấu kiên cường.

Một trong những trận đánh ác liệt nhất diễn ra tại cửa hang đá nơi bộ chỉ huy ta đóng. Địch tập trung hỏa lực để đánh chiếm, chúng muốn nhanh chóng đập tan đầu não của quân ta. Từng đợt xung phong của lính lê dương bị bẻ gãy bởi những khẩu súng trường cũ kỹ và những quả lựu đạn nổ chậm được ném ra đúng tầm.

Chiến sĩ Nguyễn Văn Trỗi (tên được thay đổi để giữ bí mật, đại diện cho những người chiến sĩ vô danh) lúc đó đang giữ một chốt tiền tiêu quan trọng. Anh và hai đồng đội đã phải đối mặt với một tiểu đội địch. Khi đạn đã gần cạn, anh đã ra lệnh cho đồng đội rút lui và tự mình chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, anh đã hy sinh nhưng đã cầm chân được địch, bảo toàn cho đơn vị rút lui an toàn. Sự hy sinh dũng cảm của anh đã trở thành một ngọn lửa truyền nhiệt huyết chiến đấu cho toàn đơn vị.

Trận đánh kéo dài suốt ba ngày đêm. Ban ngày, địch dội bom, càn quét. Ban đêm, lực lượng ta lại luồn rừng, tập kích vào vị trí đóng quân của chúng, gây cho chúng nhiều tổn thất về người và trang bị.

Đồng chí Châu Phát, người chỉ huy, luôn có mặt ở những điểm nóng nhất. Ông không chỉ là người đưa ra các quyết định chiến thuật mà còn là người động viên tinh thần chiến đấu. Trong một tình huống hiểm nghèo, khi một khẩu súng máy của địch gây thương vong lớn, đồng chí Châu đã cùng một chiến sĩ dũng cảm bò qua làn đạn, tiêu diệt được khẩu súng máy, mở đường máu cho các chiến sĩ còn lại.

Nhưng cuộc chiến không cân sức cuối cùng cũng phải đi đến hồi kết bi tráng. Khi đạn dược đã cạn, lương thực đã hết, và đã hoàn thành nhiệm vụ cầm chân địch, bảo toàn lực lượng chính yếu rút sâu vào hậu cứ an toàn, đồng chí Châu Phát quyết định thực hiện một cuộc rút quân chiến lược.

Trong đêm tối cuối cùng, dưới sự yểm trợ của những loạt đạn cuối cùng, các chiến sĩ còn lại của đơn vị Châu Phát đã bí mật rút lui khỏi Sơn Trà, để lại sau lưng là những xác lính địch và sự tàn phá của chiến tranh.

Hào Khí Ngàn Thu Và Dư Âm Lịch Sử

Trận Châu Phát 1947 trên Bán đảo Sơn Trà kết thúc. Quân Pháp tạm thời chiếm được địa bàn, nhưng cái giá chúng phải trả không hề rẻ. Hàng trăm lính địch bị thương vong, kế hoạch càn quét nhanh chóng bị phá sản, và thời gian quý báu đã bị kéo dài.

Nhưng quan trọng hơn cả những con số, là ý nghĩa tinh thần của trận chiến này.

Châu Phát 1947 không chỉ là một trận đánh, nó là một minh chứng hùng hồn cho lòng quả cảm và ý chí bám trụ của quân và dân ta trong những ngày đầu gian khó của cuộc kháng chiến. Nó khẳng định rằng, dù trang bị thô sơ đến mấy, dù phải đối mặt với một kẻ thù hùng mạnh đến đâu, người Việt Nam vẫn quyết không lùi bước, vẫn biết biến thế yếu thành thế mạnh, biến chiến đấu thành một nghệ thuật.

Sự hy sinh của các chiến sĩ tại Châu Phát đã không uổng phí. Hành động cầm chân địch tại đây đã tạo điều kiện cho các cơ quan, kho tàng và lực lượng chủ lực của ta tại Quảng Nam – Đà Nẵng có đủ thời gian để sơ tán, củng cố và tổ chức lại lực lượng, tiếp tục duy trì cuộc kháng chiến lâu dài.

Sau trận đánh, Bán đảo Sơn Trà vẫn tiếp tục là một chiến trường du kích ác liệt. Dù tạm thời bị địch chiếm đóng, nhưng tinh thần Châu Phát đã bén rễ vào lòng dân, trở thành một ngọn cờ thúc đẩy các đơn vị khác tiếp tục chiến đấu, biến Sơn Trà thành một vùng “đứng chân” không bao giờ yên ổn đối với quân thù.

Hơn bảy mươi năm trôi qua, Bán đảo Sơn Trà ngày nay đã khoác lên mình một màu xanh tươi mới, hòa bình. Những dấu tích bom đạn đã dần được thiên nhiên và thời gian chữa lành. Nhưng nếu có dịp đứng trên đỉnh núi, nhìn ra biển Đông mênh mông, người ta vẫn cảm nhận được không khí linh thiêng của khúc tráng ca Châu Phát 1947.

Câu chuyện về những người con đã ngã xuống nơi đây, những người đã biến hòn đảo thành một “thiên la địa võng” kiên cường, mãi mãi là một bài học lịch sử sâu sắc: Máu đào đã đổ xuống để đổi lấy tự do và độc lập cho đất nước hôm nay.

Những chiến công vô danh và hữu danh ấy đã góp phần dệt nên tấm thảm lịch sử vĩ đại của dân tộc, khiến cho cái tên Sơn Trà – Châu Phát trở thành một nốt nhạc bi hùng, không thể thiếu trong bản Giao hưởng Kháng chiến chống Pháp của Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Chân Trên Bán Đảo | Câu chuyện thời hoa lửa