Bài viết

Dấu chân trên cát

Đơn vị của Quân đóng gần một vùng cát trắng trải dài. Ban ngày, nắng như đổ lửa, cát nóng rát bàn chân. Ban đêm, gió thổi hun hút, lạnh buốt. Nhưng điều khiến họ lo nhất không phải thời tiết, mà là dấu chân để lại. “Đi phải xóa dấu,” chỉ huy nhắc đi nhắc lại. Một dấu chân sơ suất có thể dẫn địch đến cả đơn vị. Quân là lính trẻ, mới vào chiến trường. Những ngày đầu, anh thường quên mất việc xóa dấu. Có lần, anh bị nhắc nhở nghiêm khắc. Từ đó, mỗi bước đi, anh đều quay lại nhìn. Một buổi chiều,

Lào Cai06/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị của Quân đóng gần một vùng cát trắng trải dài. Ban ngày, nắng như đổ lửa, cát nóng rát bàn chân. Ban đêm, gió thổi hun hút, lạnh buốt. Nhưng điều khiến họ lo nhất không phải thời tiết, mà là dấu chân để lại.

“Đi phải xóa dấu,” chỉ huy nhắc đi nhắc lại. Một dấu chân sơ suất có thể dẫn địch đến cả đơn vị.

Quân là lính trẻ, mới vào chiến trường. Những ngày đầu, anh thường quên mất việc xóa dấu. Có lần, anh bị nhắc nhở nghiêm khắc. Từ đó, mỗi bước đi, anh đều quay lại nhìn.

Một buổi chiều, đơn vị hành quân gấp. Trên cát, dấu chân kéo dài thành một vệt rõ ràng. Quân đi cuối hàng. Anh nhận ra nếu không xử lý, dấu vết sẽ lộ.

Anh lặng lẽ ở lại sau cùng, dùng cành cây kéo lại cát, xóa từng dấu chân. Nắng vẫn còn gắt, mồ hôi chảy ướt lưng áo. Đến khi xong, anh đã tụt lại khá xa.

Đêm đó, anh mới về đến điểm tập kết. Đồng đội lo lắng, nhưng khi biết chuyện, không ai nói gì nhiều. Chỉ huy vỗ nhẹ vai anh.

Sau này, Quân không còn là lính mới. Anh dạy lại cho người khác: “Có những thứ nhỏ, nhưng giữ được mạng sống cho cả đơn vị.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn