Mùa khô năm 1971 tại vùng đồi miền Đông Nam Bộ, Sơn và Lâm nhận nhiệm vụ luồn sâu vào lòng địch để nắm bắt sơ đồ hỏa lực. Giữa cánh đồng cỏ tranh cao lút đầu người đã khô giòn vì nắng, mỗi bước chân đều phải cực kỳ cẩn trọng vì chỉ một tiếng sột soạt nhỏ cũng đủ để đánh động lính gác trên tháp canh.
Đang bò trườn, một loạt pháo sáng từ trên cao rực cháy, biến màn đêm thành màu trắng nhợt nhạt. Cùng lúc đó, địch tung một toán chó nghiệp vụ đi tuần tra. Sơn phát hiện Lâm bị một mảnh kẽm gai móc chặt vào bắp chân, máu bắt đầu rỉ ra. Mùi máu sẽ dẫn lũ chó đến ngay lập tức."Sơn! Đi đi, cầm lấy bản đồ rồi rút ngay. Tao sẽ ở lại chặn chúng nó!" – Lâm thì thầm, tay lăm lăm quả lựu đạn.Sơn không đi. Anh biết nếu để Lâm lại, bạn chắc chắn sẽ hy sinh. Sơn mưu trí lấy trong túi ra một gói bột ớt (thứ vũ khí lợi hại của trinh sát để đánh lạc hướng chó nghiệp vụ), anh rắc một vòng xung quanh vị trí của Lâm, rồi lặng lẽ dùng dao găm cắt đứt đoạn kẽm gai đang găm vào thịt bạn.Đúng lúc đó, toán lính tuần tra đi ngang qua, chỉ cách họ chưa đầy 3 mét. Sơn đè chặt người Lâm xuống đất, dùng chính cơ thể mình làm tấm lá chắn che chắn cho bạn. Hai người nín thở, tim đập mạnh đến mức cảm nhận được nhịp đập của nhau qua lớp áo lính đẫm mồ hôi. Lũ chó nghiệp vụ bị bột ớt làm sặc, sủa loạn xạ về hướng khác, dắt toán lính đi xa dần.Lâm nén đau, bám chặt vào vai Sơn. Sơn cõng bạn lết đi trong bóng tối, vừa đi vừa xóa dấu vết. Họ vượt qua 3 lớp hàng rào kẽm gai để về đến vùng giải phóng khi trời vừa hửng sáng.Hòa bình lập lại, ông Lâm vẫn thường đùa với ông Sơn: