“Dấu chân trên con đường lửa”
Một nữ giao liên nhỏ tuổi đã dùng chính trí nhớ và lòng can đảm của mình để giữ vững mạch liên lạc giữa các đơn vị. Khi bản đồ bị phá hủy, chính “dấu chân sống” của cô đã dẫn đường cho cả đơn vị vượt qua hiểm nguy.
Năm 1970, tại một khu rừng rậm giáp biên giới, Phạm Thị Thu Hà – cô giao liên mới 17 tuổi – được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một đơn vị bộ đội hành quân xuyên qua vùng bị đánh phá dữ dội.
Hà không có bản đồ trong tay. Con đường mòn quen thuộc đã bị bom cày xới, dấu vết gần như biến mất. Nhưng với cô, từng gốc cây, con suối, tảng đá… đều như những dấu mốc đã in sâu trong trí nhớ.
“Cứ đi theo em, em nhớ đường,” Hà nói, giọng chắc chắn dù trước mặt là màn đêm dày đặc.
Đoàn người lặng lẽ tiến bước. Thỉnh thoảng, tiếng bom vọng lại từ xa làm mặt đất rung chuyển. Có lúc họ phải dừng lại hàng giờ để tránh máy bay trinh sát.
Đến một đoạn rừng bị tàn phá nặng nề, mọi lối đi đều bị xóa sạch. Một chiến sĩ bối rối hỏi:
“Có chắc đường này đúng không em?”
Hà cúi xuống, chạm tay vào lớp đất còn ẩm, nhìn quanh một lúc rồi khẽ gật đầu:
“Đúng. Hồi trước ở đây có một gốc cây lớn… giờ bị bom phá rồi. Nhưng con suối phía trước vẫn còn.”
Cô bước đi trước, chân trần dẫm lên đất đá lởm chởm. Đôi khi vấp ngã, nhưng Hà lại đứng dậy ngay, tiếp tục dẫn đường.
Đến gần sáng, đoàn quân gặp một bãi trống – nơi nguy hiểm nhất vì dễ bị phát hiện. Không còn cách nào khác, họ buộc phải băng qua thật nhanh.
Hà quay lại, nói nhỏ:
“Các anh đi theo đúng dấu chân em, đừng lệch ra.”
Nói rồi, cô chạy trước, từng bước chân in xuống lớp đất mềm. Cả đơn vị nối theo sau, bám sát từng dấu chân nhỏ bé ấy.
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên từ phía sau – một quả bom chậm phát nổ. Hà quay lại nhìn, thấy một chiến sĩ suýt bước lệch khỏi lối an toàn. Không kịp suy nghĩ, cô lao tới kéo anh vào đúng đường.
Khoảnh khắc đó, một vụ nổ khác xảy ra gần vị trí của Hà…
Khi khói bụi tan đi, đơn vị đã qua được bãi trống an toàn. Nhưng Hà thì không còn đứng đó nữa.
Người ta chỉ thấy những dấu chân của cô vẫn kéo dài về phía trước – con đường mà cả đơn vị đã đi trọn vẹn.
Sau này, Phạm Thị Thu Hà được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với những người lính năm ấy, cô mãi là “dấu chân sống” – người đã dùng chính cuộc đời mình để giữ vững con đường.



