DẤU CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG MỞ
Ban ngày là tiếng bom.
Ban đêm là tiếng cuốc, tiếng xẻng.
Những thanh niên xung phong lặng lẽ san lấp hố bom để sáng hôm sau những đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh.
Họ làm việc trong bóng tối.
Không phải vì sợ gian khổ.
Mà để tránh máy bay phát hiện.
Có đêm vừa lấp xong đoạn đường, bom lại trút xuống.
Sáng hôm sau, họ lại bắt đầu từ đầu.
Không ai đếm được đã có bao nhiêu dấu chân in trên những con đường ấy.
Chỉ biết rằng, mỗi dấu chân đều góp phần đưa lương thực, thuốc men và vũ khí đến tiền tuyến.



