Dấu chân trên con đường mòn
Dấu chân trên con đường mòn
DẤU CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG MÒN
Những năm kháng chiến chống Mỹ, ở một vùng rừng núi heo hút, có một con đường mòn nhỏ len lỏi giữa đại ngàn. Con đường ấy không có tên trên bản đồ, nhưng lại là tuyến vận chuyển quan trọng của bộ đội.
Người gắn bó với con đường ấy là một cô gái trẻ tên Hạnh – một thanh niên xung phong mới mười chín tuổi.
Công việc của Hạnh là dẫn đường cho các đoàn xe và gùi hàng vượt rừng vào ban đêm. Ban ngày, cô cùng đồng đội sửa đường, lấp hố bom, phát quang cây cối. Đêm xuống, họ lại tiếp tục hành trình trong bóng tối, chỉ có ánh trăng và ký ức về từng khúc cua, từng gốc cây làm điểm định hướng.
Con đường ấy nguy hiểm vô cùng. Bom đạn có thể rơi bất cứ lúc nào. Có những đoạn vừa sửa xong buổi sáng, đến chiều đã lại bị phá hủy. Nhưng Hạnh và đồng đội vẫn kiên trì, bởi họ hiểu rằng: con đường này chính là mạch sống của chiến trường.
Một đêm nọ, đoàn xe mà Hạnh dẫn đường gặp phải tình huống nguy hiểm. Phía trước có dấu hiệu bị địch phục kích. Nếu quay lại thì không kịp, nếu đi tiếp thì có thể rơi vào bẫy.
Không có thời gian suy nghĩ lâu, Hạnh quyết định rẽ sang một lối nhỏ mà chỉ cô biết – một lối mòn hẹp, khó đi nhưng an toàn hơn. Cô đi trước, dùng đèn pin che kín ánh sáng, vừa đi vừa ra hiệu cho đoàn xe phía sau.
Con đường ấy gập ghềnh, trơn trượt. Có đoạn xe phải dừng lại, mọi người cùng nhau đẩy qua. Hạnh chạy đi chạy lại giữa các xe, quần áo lấm bùn, đôi chân trầy xước, nhưng cô không dừng lại.
Cuối cùng, cả đoàn xe đã vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn.
Khi dừng lại nghỉ, một người lính hỏi:
“Sao em nhớ được đường rõ vậy?”
Hạnh cười, ánh mắt sáng lên trong đêm:
“Đi nhiều thành quen thôi anh. Với lại… em sợ mọi người lạc hơn là sợ mình mệt.”
Chiến tranh kết thúc, con đường mòn năm xưa dần bị cây rừng che phủ. Nhưng với những người đã từng đi qua, họ vẫn nhớ từng bước chân, từng dấu vết của một thời gian khổ.
Còn Hạnh, sau này trở về cuộc sống bình thường. Không ai biết rằng, cô gái nhỏ bé ấy đã từng dẫn lối cho biết bao chuyến hàng, góp phần giữ vững mạch sống của chiến trường.
Câu chuyện của Hạnh nhắc chúng ta rằng:
Có những con đường không được ghi tên, nhưng lại được khắc sâu bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và tuổi trẻ của cả một thế hệ.



