Người có công giúp đỡ cách mạng

Dấu Chân Trên Đá Lạnh

Câu chuyện về những người lính vận tải leo núi, mang vác lương thực và đạn dược qua những cung đường hiểm trở, nơi mỗi bước chân đều in dấu sự kiên cường.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Hoàng Văn Tâm là chiến sĩ vận tải thuộc một đơn vị hậu cần. Nhiệm vụ của anh là gùi hàng vượt qua những dãy núi đá dựng đứng để tiếp tế cho các cứ điểm phía trước.

Mỗi chuyến đi, Tâm phải mang trên vai từ 30 đến 40 kg hàng hóa: gạo, đạn, thuốc men. Con đường duy nhất là những lối mòn nhỏ hẹp, nhiều đoạn chỉ vừa một bàn chân đặt xuống.

Một sáng sớm, đơn vị nhận lệnh phải chuyển hàng gấp vì tuyến trước đang thiếu lương thực nghiêm trọng. Cả đội vận tải lập tức lên đường dù trời còn lạnh buốt.

Đi được nửa chặng, gió mạnh bắt đầu thổi qua sườn núi. Đường trơn, đá lở liên tục khiến từng bước đi trở nên nguy hiểm. Có lúc Tâm phải dùng cả hai tay bám vào vách đá để không bị trượt xuống vực.

Giữa đường, một đồng đội trẻ bị kiệt sức, không thể tiếp tục. Tâm dừng lại, chia bớt hàng của mình rồi động viên:
“Còn thở là còn đi được.”

Họ tiếp tục hành trình trong im lặng, chỉ nghe tiếng gió và tiếng đá lăn dưới chân.

Khi đến được điểm tập kết, trời đã xế chiều. Ai cũng mệt lả, nhưng hàng hóa vẫn được giao đủ, kịp thời tiếp tế cho đơn vị phía trước.

Nhiều năm sau, Tâm vẫn nhớ rõ cảm giác mỗi bước chân trên đá lạnh – nơi không có tiếng súng, nhưng vẫn là một phần của chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn