DẤU CHÂN TRÊN ĐÁ TAI MÈO
Hùng là chiến sĩ trinh sát thuộc sư đoàn 320, biệt danh là "Hùng sóc" vì khả năng luồn rừng, lội suối nhanh thoăn thoắt. Tài sản quý giá nhất của anh, ngoài khẩu AK báng gấp, là đôi dép cao su đúc từ lốp xe tải quân sự. Đôi dép ấy đã mòn vẹt gót, phần quai được gia cố bằng những nhành mây rừng buộc chặt, nhưng nó là kỷ vật duy nhất của cha anh – một chiến sĩ bị địch bắt và hy sinh trong nhà tù Phú Quốc.
DẤU CHÂN TRÊN ĐÁ TAI MÈO
Hùng là chiến sĩ trinh sát thuộc sư đoàn 320, biệt danh là "Hùng sóc" vì khả năng luồn rừng, lội suối nhanh thoăn thoắt. Tài sản quý giá nhất của anh, ngoài khẩu AK báng gấp, là đôi dép cao su đúc từ lốp xe tải quân sự. Đôi dép ấy đã mòn vẹt gót, phần quai được gia cố bằng những nhành mây rừng buộc chặt, nhưng nó là kỷ vật duy nhất của cha anh – một chiến sĩ bị địch bắt và hy sinh trong nhà tù Phú Quốc.
Vào mùa khô năm 1970, đơn vị của Hùng nhận nhiệm vụ chiếm lĩnh cao điểm 550, một vị trí chiến lược án ngữ hành lang đường chín. Địch bố phòng cẩn mật với ba lớp hàng rào kẽm gai và bãi mìn dày đặc. Hùng được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ đặc công đi điều nghiên, tìm con đường "sống" để đại quân nổ súng.
Đêm Trường Sơn tối như hũ nút, mưa phùn làm đá tai mèo sắc lẹm trở nên trơn trượt. Hùng đi chân trần để cảm nhận mặt đất, đôi dép cao su anh giắt cẩn thận sau thắt lưng. Anh biết, ở những vùng đất "chết" này, một tiếng động nhỏ của đế dép chạm đá cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống của cả tổ.
Khi tiếp cận gần hàng rào cuối cùng, một ánh đèn pha từ chòi canh quét qua. Hùng nằm dán mình vào vũng bùn. Anh phát hiện ra địch đã thay đổi quy luật gài mìn vướng hướng vào các lối mòn. Để lừa địch và mở đường cho đồng đội, Hùng đã đưa ra một quyết định táo bạo.
Anh lấy đôi dép cao su của cha ra. Anh không xỏ vào chân mà dùng tay ấn mạnh đôi dép xuống lớp bùn mềm theo một hướng giả, tạo ra những "dấu chân" hướng thẳng vào một bãi đá trống – nơi không có mìn nhưng lại là góc chết của tầm súng phía địch. Sau đó, anh khéo léo dùng dây rừng buộc đôi dép lại, tạo ra một vết kéo dài như thể có người đang bò qua.
Quả nhiên, khi lính gác đi tuần sáng sớm, chúng phát hiện ra "dấu vết" lạ và tập trung hỏa lực bắn xối xả vào bãi đá trống đó. Trong lúc địch bị đánh lạc hướng, cánh quân của ta đã bí mật vòng sang phía sườn đồi đối diện, men theo con đường mà Hùng đã đánh dấu bằng những nhành cây bẻ gập, bất ngờ đánh úp khiến địch không kịp trở tay.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, nhưng đôi dép kỷ vật của Hùng đã bị đạn pháo cày nát, chỉ còn lại một chiếc quai đứt lìa. Hùng đứng giữa đỉnh cao điểm vừa chiếm được, cầm cái quai dép còn dính máu và bùn đất, anh không khóc nhưng đôi mắt đỏ hoe. Anh biết cha anh ở dưới suối vàng chắc chắn sẽ tự hào, vì đôi dép ấy đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng: dẫn lối cho những bước chân tự do.
Chiếc quai dép ấy sau này được Hùng giữ gìn trong một chiếc hộp gỗ suốt mấy mươi năm. Với anh, đó không phải là một phế tích chiến tranh, mà là nhân chứng của một thời "máu và hoa", nơi những đôi chân trần và dép lốp đã đi xuyên qua rừng già, đạp bằng mọi gian khổ để chạm đến ngày toàn thắng.



