Bài viết

Dấu Chân Trên Đất Đỏ

Đà Nẵng11/05/2026Nguyễn Thị Kim Tiến (ĐH ĐD12E)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ở một vùng quê miền Trung đầy gió Lào, An vừa tròn mười chín tuổi đã xung phong ra trận. Cậu để lại sau lưng mái nhà tranh nhỏ, mẹ già hay đau yếu và lời hẹn còn dang dở với Mai — cô gái có đôi mắt lúc nào cũng ánh lên như nắng sớm. Ngày tiễn An đi, Mai dúi vào tay cậu một chiếc khăn tay thêu vụng về. “Bao giờ hòa bình… nhớ mang về trả em.” An cười:
“Ừ, anh còn nợ em một đám cưới nữa mà.” Nhưng chiến tranh đâu biết giữ lời cho người trẻ. Ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn dội xuống ngày đêm. Những chàng trai đôi mươi vừa hôm qua còn nghêu ngao hát bên bờ sông, hôm nay đã biết thế nào là mất mát. An cùng đồng đội bám trụ giữ chốt suốt nhiều ngày liền. Thiếu nước, thiếu lương thực, nhưng không ai lùi bước. Đêm ấy, đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Một quả pháo rơi sát hầm cứu thương. Không kịp suy nghĩ, An lao tới đẩy người đồng đội bị thương ra ngoài. Tiếng nổ vang trời. Khi khói bụi tan đi, người ta chỉ còn thấy chiếc khăn tay dính đầy đất đỏ nằm trong tay An. Ngày đất nước hòa bình, Mai vẫn giữ thói quen đứng bên bến sông cũ mỗi chiều. Cô không chờ nữa, chỉ nhớ. Nhớ chàng trai tuổi mười chín đã gửi lại tuổi xuân mình giữa “thời hoa lửa”. Người ta nói chiến tranh cướp đi rất nhiều thứ. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, lòng yêu nước, tình đồng đội và tình yêu của tuổi trẻ lại cháy lên đẹp nhất — như những bông hoa nở rực giữa lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn