Dấu Chân Trên Dãy Núi Lửa
Năm 1968, giữa những cánh rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn, anh Nguyễn Văn Thành — một chiến sĩ vận tải mới tròn hai mươi tuổi — ngày đêm gùi hàng vượt núi tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Con đường anh đi không chỉ có mưa rừng và vực sâu, mà còn có tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Có những đêm, đoàn xe vừa tiến vào trọng điểm thì bom Mỹ trút xuống dữ dội. Đất đá tung mù trời. Thành cùng đồng đội lao ra lấp hố bom ngay trong ánh pháo sáng. Bàn tay rớm máu nhưng không ai dừng lại, vì phía trước còn những đơn vị đang chờ lương thực và đạn dược.
Một lần, khi đang dẫn đường cho đoàn xe vượt đèo, anh bị mảnh bom găm vào vai. Máu thấm đỏ chiếc áo bạc màu, nhưng Thành vẫn nghiến răng cầm đèn tín hiệu cho xe đi tiếp. Anh chỉ chịu ngã xuống khi chiếc xe cuối cùng an toàn vượt qua trọng điểm.
Sau chiến tranh, người ta tìm lại chiếc bi đông cũ của anh bên con suối Trường Sơn. Trên nắp bi đông có khắc dòng chữ:
“Đường còn thông, Tổ quốc còn vững.”


