Dấu chân trên đèo Pha Đin
Năm 1971, chàng trai người Thái ở Tuần Giáo vừa tròn hai mươi tuổi đã xung phong gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên đèo Pha Đin – nơi được xem là một trong những tuyến đường hiểm trở nhất Tây Bắc. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá, đất đá từ sườn núi đổ xuống chắn kín mặt đường. Đêm xuống, dưới ánh đèn pin được che kín, anh cùng đồng đội dùng cuốc, xẻng san lấp hố bom, dọn từng tảng đá để đoàn xe kịp vượt đèo.
Có những ngày mưa lớn, cả đội phải bám vào dây rừng để làm việc giữa vực sâu. Một người đồng đội bị đất đá vùi lấp khi đang cứu xe vận tải. Không ai kịp khóc, bởi đoàn xe phía sau vẫn đang chờ thông đường. Họ cắn chặt môi, tiếp tục làm việc đến sáng.
Sau chiến tranh, anh trở về quê hương với đôi chân mang di chứng do mảnh bom. Mỗi lần đưa con cháu qua đèo Pha Đin, anh đều dừng lại thật lâu. Anh bảo, dưới mỗi khúc cua là biết bao giọt mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người Thanh niên xung phong. Những con đường hôm nay bằng phẳng hơn, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến vẫn luôn hiện hữu trong lòng những người đã đi qua năm tháng ấy.


