DẤU CHÂN TRÊN ĐỈNH ĐÈO
Mỗi người cựu chiến binh đều có một câu chuyện riêng về những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc. Có những ký ức đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi khi nhắc lại vẫn vẹn nguyên như ngày hôm qua. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Phạm Văn Hải, sinh năm 1947, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về những ngày làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận tải ở vùng núi Quảng Bình đã để lại nhiều xúc động.
Năm 1966, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Phạm Văn Hải tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị phòng không có nhiệm vụ bảo vệ các tuyến đường vận chuyển hàng hóa và lực lượng chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Những ngày ấy, đơn vị thường xuyên cơ động đến nhiều vị trí khác nhau để bảo vệ các đoàn xe trước sự đánh phá của máy bay đối phương.
Theo lời ông Hải, đầu năm 1968, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một đỉnh đèo quan trọng. Đây là nơi hầu hết các đoàn xe đều phải đi qua nên thường xuyên trở thành mục tiêu ném bom. Ban ngày, mọi người ngụy trang trận địa, ban đêm lại căng mắt quan sát bầu trời để kịp thời phát hiện máy bay.
Một buổi chiều, khi đoàn xe vừa chuẩn bị vượt đèo thì nhiều tốp máy bay bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên, đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Ông Hải cùng đồng đội liên tục bám pháo, bắn trả quyết liệt để tạo điều kiện cho các xe nhanh chóng vượt qua khu vực nguy hiểm.
Trong lúc trận địa đang bị bom đánh phá dữ dội, một quả bom rơi sát công sự. Sức ép lớn làm ông Hải bị hất văng, mảnh bom găm vào vai và lưng. Dù bị thương, ông vẫn cố gắng ở lại vị trí cho đến khi đợt không kích kết thúc. Nhờ sự kiên cường của đơn vị, phần lớn đoàn xe đã vượt qua đỉnh đèo an toàn.
Sau nhiều tháng điều trị, ông được công nhận là thương binh và tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến khi hoàn thành nghĩa vụ. Trở về quê hương, ông tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và luôn gương mẫu trong các phong trào tại địa phương.
Ông Hải chia sẻ rằng điều ông tự hào nhất không phải là những thành tích cá nhân mà là được góp một phần nhỏ bé vào việc giữ thông suốt tuyến vận tải, giúp hàng nghìn chuyến xe tiếp tục tiến vào chiến trường. Theo ông, mỗi người lính ở bất kỳ vị trí nào cũng đều có trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc bằng tất cả khả năng của mình.
Đối với ông Phạm Văn Hải, những dấu chân năm xưa trên đỉnh đèo đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời. Dù thời gian đã trôi qua, ông vẫn luôn ghi nhớ những ngày tháng gian khổ ấy và coi đó là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ mình.



