Cựu chiến binh

DẤU CHÂN TRÊN ĐỈNH ĐỒI 471

“Tôi là Nguyễn Bá Hùng, sinh năm 1948, quê xã Diễn Thịnh, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Đến nay đã gần sáu mươi năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhìn thấy những dãy núi mờ trong sương, tôi lại nhớ về đỉnh đồi 471 ở Khe Sanh – nơi tôi đã trải qua trận đánh ác liệt nhất trong cuộc đời người lính.”

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Thu Vân (Xã Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA DẤU CHÂN TRÊN ĐỈNH ĐỒI 471 Tác giả: Lê Thị Thu Vân-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Phú Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu Thông tin nhân vật -Họ tên nhân vật: -Năm Sinh: -Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An “Tôi là Nguyễn Bá Hùng, sinh năm 1948, quê xã Diễn Thịnh, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Đến nay đã gần sáu mươi năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhìn thấy những dãy núi mờ trong sương, tôi lại nhớ về đỉnh đồi 471 ở Khe Sanh – nơi tôi đã trải qua trận đánh ác liệt nhất trong cuộc đời người lính.” Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Sau bốn tháng huấn luyện, tôi được phân công vào một tổ trinh sát của đơn vị bộ binh. Nhiệm vụ của chúng tôi không trực tiếp xung phong mà là bí mật tiếp cận, nắm tình hình và dẫn đường cho đơn vị tiến công. Đầu năm 1968, đơn vị nhận nhiệm vụ tham gia Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh. Tổ trinh sát của tôi được giao tiếp cận một điểm cao gần căn cứ Tà Cơn để xác định hệ thống công sự và đường cơ động của đối phương. Đêm 7/2/1968, năm anh em xuất phát khi trời vừa tắt nắng. Chúng tôi men theo những con suối cạn, lặng lẽ vượt qua nhiều quả đồi. Mỗi người chỉ mang theo khẩu súng, la bàn, bản đồ và vài nắm cơm. Đến gần nửa đêm, cả tổ đã tiếp cận được khu vực đỉnh đồi 471. Từ một bụi cây rậm, chúng tôi quan sát thấy rõ các vị trí canh gác, đường tuần tra và những hỏa điểm của đối phương. Tôi cẩn thận ghi từng chi tiết vào cuốn sổ chống nước. Rạng sáng hôm sau, khi chuẩn bị rút về, một tốp lính đối phương bất ngờ xuất hiện trên đường mòn. Không thể nổ súng vì sẽ làm lộ kế hoạch của đơn vị, cả tổ nằm im giữa lớp lá mục suốt gần một giờ đồng hồ. Chỉ khi họ đi khuất, chúng tôi mới tiếp tục hành trình. Chiều cùng ngày, toàn bộ tài liệu trinh sát được bàn giao cho chỉ huy. Từ những thông tin đó, đơn vị điều chỉnh hướng tiến công, tránh được nhiều hỏa điểm nguy hiểm. Ngày 10/2/1968, trận đánh chính thức bắt đầu. Pháo binh của ta bắn cấp tập vào các mục tiêu đã được trinh sát xác định trước. Sau đó, các mũi bộ binh đồng loạt tiến công.

Lần này, tôi không còn đứng phía sau nữa mà trực tiếp cùng đồng đội xung phong. Nhờ nắm rõ địa hình, tổ trinh sát dẫn đầu mũi tiến quân, mở đường qua những đoạn hào và bãi cản. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ được giao. Khi trận đánh kết thúc, đại đội trưởng đến bắt tay từng người trong tổ trinh sát và nói: “Thắng lợi hôm nay có công sức rất lớn của các đồng chí. Một bản đồ chính xác đôi khi quý hơn cả hàng trăm viên đạn.” Câu nói ấy tôi nhớ suốt đời. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, tôi trở về quê hương làm nghề giáo. Mỗi tiết học lịch sử, tôi không kể nhiều về bản thân mà chỉ nói với học sinh rằng: “Muốn yêu lịch sử thì trước hết phải hiểu những con người đã làm nên lịch sử. Mỗi chiến thắng đều được tạo nên từ sự dũng cảm của người trực tiếp chiến đấu và cả sự thầm lặng của những người làm nhiệm vụ phía sau.” Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, tôi vẫn giữ thói quen leo lên ngọn đồi sau làng mỗi sáng. Nhìn những hàng cây xanh trong gió, tôi lại nhớ đến đỉnh đồi 471 năm ấy. Dấu chân của người lính trẻ đã mờ theo thời gian, nhưng tình yêu Tổ quốc và niềm tự hào được cống hiến cho đất nước thì sẽ mãi còn trong trái tim tôi. Tác giả Lê Thị Thu Vân

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn