Dấu Chân Trên Đỉnh Núi
Một người lính trẻ cùng đồng đội giữ vững chốt trên đỉnh núi trong những ngày chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Tôi là Sùng A Chứ, sinh ngày 22 tháng 10 năm 1956, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Từ nhỏ, tôi đã quen với núi rừng, với những con đường dốc quanh co và cái lạnh của vùng cao.
Năm 1978, tôi nhập ngũ và được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc.
Đầu năm 1979, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ một điểm chốt trên đỉnh núi cao. Nơi đó gió rất mạnh, ban đêm lạnh buốt, sương phủ dày đến mức có lúc không nhìn rõ người đứng cách vài mét.
Cuộc sống ở chốt rất thiếu thốn. Nước phải đi lấy từ xa, lương thực phải tiết kiệm từng chút.
Nhưng điều khó khăn nhất không phải là cái lạnh hay thiếu thốn,
mà là áp lực từ chiến tranh luôn cận kề.
Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan, chúng tôi phát hiện dấu hiệu bất thường phía dưới chân núi.
Chỉ ít phút sau, tiếng súng vang lên.
Trận chiến bắt đầu.
Chúng tôi nhanh chóng vào vị trí, vừa chiến đấu, vừa giữ vững chốt.
Đạn bay qua đầu, đất đá văng tung tóe, nhưng không ai rời vị trí.
Bên cạnh tôi, anh Thắng – người cùng quê – vừa bắn vừa nói:
“Giữ vững chỗ này, không được lùi!”
Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả chúng tôi.
Trận chiến kéo dài nhiều giờ.
Đến khi tiếng súng dần lắng xuống, chúng tôi vẫn giữ được chốt.
Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy có những người đã không còn đứng dậy nữa.
Tôi bước ra phía mép núi, nhìn xuống con đường phía dưới.
Những dấu chân in trên đất vẫn còn đó — dấu chân của chúng tôi, của những người đã chiến đấu và bảo vệ nơi này.
Tôi hiểu rằng, những dấu chân ấy có thể sẽ bị xóa đi theo thời gian,
nhưng những gì chúng tôi đã làm thì sẽ còn mãi.


