Cựu chiến binh

DẤU CHÂN TRÊN ĐƯỜNG MÒN

An Giang26/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường mòn xuyên rừng chưa bao giờ vắng dấu chân. Ngày cũng như đêm, những bước chân nối nhau, lặng lẽ đi qua, mang theo vũ khí, lương thực, và cả những ước mơ chưa kịp gọi tên. Khánh là một trong những người bước trên con đường ấy. Cậu mới mười bảy tuổi. Ngày rời nhà, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cậu một nắm cơm nắm và nói: “Đi đi con… nhưng nhớ đường về.” Khánh không trả lời. Cậu sợ nếu nói, nước mắt sẽ rơi. Những ngày đầu, Khánh đi theo đoàn vận tải. Công việc tưởng đơn giản – gùi hàng từ điểm này sang điểm khác – nhưng thực tế là chuỗi ngày kiệt sức. Đường rừng dốc, trơn, nhiều khi phải bò qua những đoạn bùn lầy. Mỗi chuyến đi kéo dài hàng chục cây số. Vai đau rát, chân phồng rộp. “Ráng đi em.” – anh Ba, người đi trước, quay lại nói. Khánh gật đầu, cắn răng bước tiếp. Một buổi chiều, khi đoàn vừa đến một đoạn suối cạn, tiếng máy bay vang lên. “ẨN NẤP!” – tiếng hô dồn dập. Mọi người lao vào rừng. Khánh chạy theo, tim đập thình thịch. Bom rơi. Đất rung. Khói bụi mù mịt. Khi mọi thứ lắng xuống, Khánh bò ra. Xung quanh… không còn nguyên vẹn. Một số người không đứng dậy nữa. Khánh đứng chết lặng. Đó là lần đầu tiên cậu hiểu… chiến tranh không phải là câu chuyện kể. Nó là sự thật. Và nó tàn nhẫn. Đêm đó, Khánh không ngủ. Cậu ngồi bên bờ suối, nhìn dòng nước chảy. “Nhớ nhà không?” – anh Ba hỏi. Khánh gật:“Có… nhưng em không dám nghĩ nhiều.” Anh Ba cười buồn: “Ở đây ai cũng vậy.” Những chuyến đi tiếp theo, Khánh quen dần. Không còn sợ như trước. Nhưng cũng không bao giờ hết lo.Một lần, đoàn bị chia cắt. Khánh và anh Ba lạc nhau. Cậu đi một mình. Rừng đêm rất khác. Âm thanh trở nên đáng sợ. Bóng tối dày đặc. Khánh bước chậm. Cố nhớ đường.

Nhưng càng đi… càng lạc. Cậu dừng lại. Ngồi xuống. Lần đầu tiên… cậu thấy mình nhỏ bé đến vậy. “Không được… phải đi.” – cậu tự nói. Cậu đứng dậy. Tiếp tục. Đến gần sáng, Khánh nghe tiếng người. “Có ai không?” Cậu chạy về phía đó. Là đơn vị. Khánh gục xuống. Không phải vì mệt. Mà vì nhẹ nhõm. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Khánh trở về. Con đường mòn vẫn đó. Nhưng không còn những đoàn người nối dài. Khánh đứng lặng. Nhìn xuống đất. Những dấu chân năm xưa đã biến mất. Nhưng trong lòng cậu… chúng vẫn còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn