Cựu Thanh niên xung phong

Dấu Chân Trong Lửa Đạn

Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa khói lửa và mất mát, tình đồng đội và lòng yêu quê hương đã giúp họ vượt qua nỗi sợ để bảo vệ từng tấc đất.

Lai Châu10/03/2026Lại Thị Trang (Trường mầm non Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi chiến tranh còn đang khốc liệt, tôi mới tròn hai mươi tuổi. Ngày rời làng nhỏ bên bờ sông, mẹ tôi chỉ kịp nhét vào tay tôi một chiếc khăn tay cũ và dặn: “Đi rồi phải trở về, con nhé.”

Những ngày đầu ở chiến trường, tôi mới hiểu thế nào là “một thời hoa lửa”. Trời đêm thường sáng rực bởi pháo sáng và tiếng bom đạn rung chuyển cả cánh rừng. Chúng tôi sống trong những hầm đất ẩm lạnh, ăn vội bữa cơm với vài miếng lương khô, rồi lại hành quân.

Tôi nhớ nhất một đêm mưa năm ấy. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ giữ một ngọn đồi nhỏ. Đạn pháo dội xuống không ngừng. Đất đá văng tung tóe, khói và mùi thuốc súng khiến mắt cay xè. Bên cạnh tôi là anh Lâm, người đồng đội lớn tuổi hơn, luôn cười rất hiền.

“Đừng sợ, Hòa,” anh nói, vừa siết chặt khẩu súng. “Qua đêm nay, mình lại kể chuyện quê cho nhau nghe.”

Nhưng đêm đó dài hơn chúng tôi tưởng. Khi pháo dứt, chúng tôi chỉ còn vài người trụ lại. Anh Lâm bị thương nặng. Trước khi cáng anh xuống chân đồi, anh nắm tay tôi rất chặt:

“Ráng sống… rồi kể lại cho mọi người nghe… tụi mình đã giữ được ngọn đồi này.”

Sau trận ấy, đơn vị tôi mất nhiều người. Ngọn đồi vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa rừng, như chứng nhân cho những ngày khói lửa.

Nhiều năm đã trôi qua, tôi trở về làng cũ. Con sông vẫn chảy hiền hòa như ngày tôi ra đi. Mỗi khi nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, tôi lại nhớ đến những người bạn năm xưa.

Họ đã nằm lại đâu đó giữa rừng sâu, nhưng trong ký ức của tôi, họ vẫn trẻ, vẫn cười giữa tiếng bom đạn của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn