DẤU CHÂN TRONG LỬA ĐỎ
Mùa khô năm ấy, đất Tây Nguyên nứt nẻ như những vết sẹo dài. Gió thổi qua rừng khộp mang theo mùi khét của bom napalm và khói súng chưa kịp tan. Đơn vị chúng tôi ém quân bên bìa rừng, phía trước là con đường độc đạo – nơi địch thường xuyên vận chuyển tiếp tế.
DẤU CHÂN TRONG LỬA ĐỎ
Mùa khô năm ấy, đất Tây Nguyên nứt nẻ như những vết sẹo dài. Gió thổi qua rừng khộp mang theo mùi khét của bom napalm và khói súng chưa kịp tan. Đơn vị chúng tôi ém quân bên bìa rừng, phía trước là con đường độc đạo – nơi địch thường xuyên vận chuyển tiếp tế.
Anh Bế Văn Đàn nằm cạnh tôi, lưng tựa vào một gốc cây cháy đen. Người anh rắn rỏi, nước da sạm nắng, đôi mắt bình thản đến lạ. Giữa những phút căng như dây đàn, anh vẫn có thể đưa tay bẻ một cành lá khô, vê nhẹ như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa xôi.
Từ xa, tiếng trực thăng vọng lại, mỗi lúc một rõ. Rồi từng tốp lính địch đổ xuống như những con chim sắt nhả ra bầy kiến lửa. Đạn bắt đầu rít lên, xé gió, cày nát mặt đất.
“Chúng đông quá…” – Tôi khẽ nói, tay siết chặt khẩu súng.
Anh Đàn không trả lời. Anh chỉ nhìn về phía trước, nơi khẩu trung liên của tiểu đội vừa bị bắn gãy chân chống, nằm chỏng chơ giữa khoảng trống.
Nếu không có hỏa lực đó, chúng tôi sẽ bị ép sát, từng người một.
Bất ngờ, anh bò lên.
“Giữ nhịp bắn! Tôi lên!” – Giọng anh chắc như đá.
Chưa kịp hiểu anh định làm gì, tôi đã thấy anh lao ra khỏi vị trí. Đạn địch quét xuống, đất tung lên từng mảng. Anh trườn nhanh, rồi bất ngờ dựng người lên giữa làn đạn.
Anh không tìm chỗ nấp.
Anh đứng đó.
Hai chân anh ghì chặt xuống đất, lưng hơi khom lại. Anh nhấc khẩu trung liên lên, đặt lên vai mình.
“Bắn đi!” – Anh hét.
Người đồng đội phía sau sững lại một nhịp, rồi lập tức áp súng lên vai anh. Tiếng trung liên gầm lên dữ dội. Từng loạt đạn xé toạc đội hình địch đang tràn tới.
Tôi không bao giờ quên hình ảnh ấy.
Giữa khói lửa mịt mù, một con người đứng làm giá súng sống. Mỗi lần súng giật, toàn thân anh rung lên. Máu từ vai thấm ra áo, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Địch chững lại. Rồi chúng rút.
Khi tiếng súng thưa dần, tôi lao tới. Anh vẫn đứng đó, nhưng cơ thể đã đổ về phía trước. Tôi đỡ lấy anh.
Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn bình yên như lúc đầu.
“Giữ được… là tốt rồi…” – Anh nói khẽ.
Rồi đầu anh gục xuống.
Không có tiếng kêu, không có lời trăn trối dài dòng. Chỉ có sự im lặng – nặng như núi.
Chiều hôm đó, rừng Tây Nguyên đỏ rực trong ánh hoàng hôn. Chúng tôi chôn anh bên một gốc cây lớn, nơi anh đã từng ngồi tựa lưng, bẻ cành lá khô trong những phút yên tĩnh hiếm hoi.
Tôi nhìn đôi vai anh – đôi vai đã từng gánh cả một khẩu súng, cả vận mệnh của một trận đánh.
Hóa ra, thứ mạnh nhất không phải là súng đạn.
Mà là con người – khi họ quyết định biến chính mình thành điểm tựa cho đồng đội.
Dấu chân anh để lại không chỉ in trên đất đỏ Tây Nguyên.Mà in sâu trong lòng những người còn sống – như một ngọn lửa không bao giờ tắt.



