Cựu chiến binh

DẤU CHÂN TRONG LỬA ĐỎ

An Giang26/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm ấy, gió thổi qua cánh đồng cháy vàng như những dải lụa khô khốc. Đất nứt nẻ, trời trong xanh đến mức lạnh lẽo. Nhưng nơi vùng đất ấy, không có sự bình yên nào tồn tại trọn vẹn. Chiến tranh đã len lỏi vào từng lối mòn, từng mái nhà, từng giấc ngủ chập chờn của người dân.

Thanh đứng trên bờ đê, nhìn về phía chân trời nơi khói súng còn vương lại như một vệt mây xám. Cậu mới mười tám tuổi. Cái tuổi đáng lẽ phải được sống vô tư, rong chơi, mơ mộng… nhưng lại chọn cầm súng.

“Thanh, xuống đi! Đơn vị chuẩn bị xuất phát rồi!” – tiếng gọi của anh Lâm vang lên phía sau.

Thanh quay lại, khẽ gật đầu. Cậu nhảy xuống con đường đất, nơi những dấu chân đã in thành hàng dài. Những dấu chân của bao người đi trước – có người đã trở về, có người thì mãi mãi nằm lại.

Thanh gia nhập đơn vị được gần một năm. Cậu không phải là người gan dạ nhất, cũng không phải là người bắn giỏi nhất. Nhưng cậu có một thứ mà ai cũng nhận ra – sự kiên cường đến lạ.

Trước ngày lên đường, mẹ cậu chỉ nói một câu:

“Con đi đi… nhưng nhớ giữ mình. Mẹ không sợ nghèo, chỉ sợ mất con.”

Thanh không trả lời. Cậu chỉ nắm chặt tay mẹ. Cái nắm tay ấy, đến tận sau này, vẫn còn ám ảnh cậu trong những đêm không ngủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn