Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN TRONG LỬA ĐỎ

DẤU CHÂN TRONG LỬA ĐỎ

An Giang19/03/2026Ôn Thanh Tú (Trường tiểu học B Vĩnh Thạnh Trung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời đêm Trường Sơn năm ấy không có trăng. Chỉ có những vệt sáng xé ngang bầu trời – ánh pháo sáng và bom đạn kẻ thù. Lan siết chặt quai ba lô, bước nhanh trên con đường đất đỏ còn nóng hổi. Cô là một nữ thanh niên xung phong, mới tròn hai mươi tuổi.

Tiếng còi báo động vang lên.
“Máy bay!” – ai đó hét lớn.

Tất cả lập tức tản ra. Đất rung lên từng hồi. Những cột lửa bùng lên, khói bụi mù mịt. Lan nằm ép mình xuống hố, tim đập dồn dập. Đó là “lửa” – thứ mà cô đã quá quen thuộc. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, cô bật dậy.

“Phải thông đường ngay!” – đội trưởng hô lớn.

Con đường bị đánh sập một đoạn. Những hố bom sâu hoắm chắn ngang lối đi của đoàn xe chi viện. Không ai bảo ai, tất cả lao vào làm việc. Tay cuốc, tay xẻng, từng người hối hả san đất, lấp hố.

Lan vừa làm vừa thở gấp. Mồ hôi hòa với đất bám đầy khuôn mặt. Bỗng cô nghe tiếng rên khẽ phía sau. Một người đồng đội bị thương, máu thấm đỏ cả vai áo.

Không chần chừ, Lan chạy đến.
“Cố lên nhé, có mình ở đây rồi!” – cô vừa nói vừa băng bó vội.

Giữa khói lửa mịt mù, ánh mắt người bị thương vẫn ánh lên niềm tin. Khoảnh khắc ấy, Lan chợt hiểu: trong “lửa” của chiến tranh vẫn luôn có “hoa” – đó là tình người, là sự hy sinh thầm lặng.

Đêm ấy, con đường được thông trước khi trời sáng. Đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh ra tiền tuyến. Lan đứng nhìn theo, lòng nhẹ đi dù đôi tay rã rời.

Một tiếng bom bất ngờ vang lên lần nữa.

Mặt đất rung chuyển. Lan chỉ kịp quay lại thì một luồng sáng chói lòa ập tới…

Nhiều năm sau, trên con đường Trường Sơn ngày nào, người ta dựng một tấm bia nhỏ. Không ai biết rõ hết tên những người đã ngã xuống nơi đây. Nhưng người dân vẫn kể lại câu chuyện về một cô gái trẻ – người đã cùng đồng đội giữ cho con đường không bao giờ tắt.

Họ gọi đó là “Dấu chân trong lửa đỏ” – nơi cái chết và sự sống song hành, nơi những con người bình dị đã nở rộ như những đóa hoa giữa bom đạn.

Và chính những “đóa hoa” ấy đã làm nên mùa xuân hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn