DẤU CHÂN TRONG SƯƠNG CHIẾN KHU THUẬN ĐỨC
Buổi sáng ấy, sương Thuận Đức dày đến mức đứng cách nhau vài bước đã không thấy mặt. Đường lên di tích uốn quanh núi đá, cây rừng ì ầm trong gió như kể mãi một câu chuyện cũ chưa bao giờ dứt.
Minh, một học sinh lớp 9 ở phường Đồng Sơn, được thầy chủ nhiệm giao nhiệm vụ dẫn đoàn bạn trong lớp tham quan chiến khu. Đối với Minh, Thuận Đức chỉ là một dòng chữ trong sách, một nơi mờ xa trong trí tưởng tượng. Nhưng hôm nay, cậu sẽ nghe nó bằng trái tim.
Khi đoàn bước đến nhà trưng bày chiến khu, bác hướng dẫn – mái tóc bạc như sương, giọng trầm ấm – kể:
“Ngày xưa nơi ni, bộ đội và cán bộ cách mạng ẩn mình trong rừng. Dân mình che chở, nuôi giấu, có khi lấy cả cái chết để bảo vệ bí mật.”
Minh đứng lặng trước chiếc bàn gỗ cũ. Bác chỉ:
“Bàn ni, hồi ấy dùng để in tài liệu, viết nghị quyết, chuẩn bị cho khởi nghĩa. Mỗi trang giấy in ra là một mồi lửa đốt lên lòng dân.”
Ra khỏi nhà trưng bày, đoàn đi sâu vào con đường mòn dẫn xuống hầm bí mật. Sương rừng quấn vào tay áo khiến Minh rùng nhẹ.
Thầy giáo nói nhỏ:
“Chỗ này ngày xưa có người bị phục kích. Dân mình đánh lạc hướng, dẫn bộ đội thoát hiểm.”
Minh tưởng như nhìn thấy bóng người dân Thuận Đức mặc áo chàm, tay cầm đuốc, dẫn bộ đội chạy xuyên đêm.
Một lát sau, Minh dừng lại trước một phiến đá lớn có khắc dòng chữ:
“Nơi họp chi bộ đầu tiên của Thuận Đức.”
Minh đặt tay lên mặt đá lạnh. Trong khoảnh khắc, cậu nghe như có tiếng nói vọng từ lòng đất:
“Các cháu à… Khi xưa chúng ta không có gì ngoài ý chí. Nhưng chính ý chí ấy làm nên cả một chiến khu.”
Bất giác, Minh quay sang bạn mình và nói trong xúc động:
“Ngày xưa họ giữ rừng để giữ Đảng… Giờ tụi mình phải giữ truyền thống để giữ lòng mình.”
Thầy giáo nghe thấy, gật đầu, mắt ánh lên niềm tin.
Chiều xuống, rừng Thuận Đức vàng rực trong nắng. Minh đứng trên mỏm đá nhìn ra xa. Cậu biết rằng chuyến đi này không phải chỉ là tham quan một di tích. Nó là cuộc gặp gỡ với những người đã sống, chiến đấu và gửi cả tuổi xuân vào rừng núi này.
Thuận Đức — từ hôm nay — không còn là dòng chữ trong sách.
Nó là hơi thở của lịch sử, là ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, trao vào tay thế hệ trẻ để tiếp tục soi đường.


