Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Dấu Chân Từ Vĩnh Bảo Vào Nam Bộ

Dấu Chân Từ Vĩnh Bảo Vào Nam Bộ

Hải Phòng18/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta kể rằng, năm 1908, tại vùng quê Vĩnh Bảo – Hải Phòng, có một cậu bé lớn lên giữa cánh đồng lúa trải dài và con sông nhỏ hiền hòa ôm lấy làng xóm. Tuổi thơ của cậu gắn với tiếng gió thổi qua đồng, mùi bùn đất sau mùa gặt và những ngày tưởng chừng yên bình. Nhưng sự yên bình ấy chỉ là vẻ ngoài. Bóng dáng kẻ xâm lược đã phủ lên từng mái nhà, từng thửa ruộng. Và ngay từ khi còn trẻ, cậu đã hiểu rằng mình không thể chỉ sống cho riêng mình.

Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, người thanh niên ấy bước vào con đường hoạt động bí mật. Những tháng ngày bôn ba, đổi tên, thay chỗ ở, đối mặt với sự truy lùng gắt gao đã tôi luyện nên một ý chí kiên cường. Trong gian nguy, ông học được cách đặt niềm tin vào đồng đội và vào nhân dân – nguồn sức mạnh lớn nhất của cách mạng.

Sau Cách mạng Tháng Tám, khi thực dân Pháp quay lại xâm lược Nam Bộ, ông được Trung ương giao trọng trách vào Nam tổ chức và chỉ huy lực lượng vũ trang còn non trẻ. Rời miền quê Bắc Bộ xa xôi, ông đến với vùng đất phương Nam đầy khói lửa. Ở đó, giữa rừng tràm bạt ngàn và những con sông chằng chịt, ông cảm nhận rõ tinh thần quật khởi của đồng bào.

Những ngày đầu vô cùng thiếu thốn. Súng đạn ít ỏi, quân trang thô sơ, hậu cần chật vật. Nhưng đổi lại, họ có lòng dân. Dựa vào nhân dân, ông cùng đồng đội biến làng mạc, rừng tràm, sông rạch thành những trận địa kháng chiến. Từ những đội tự vệ nhỏ lẻ, lực lượng vũ trang từng bước được xây dựng thành đơn vị có tổ chức, có kỷ luật và tinh thần chiến đấu vững vàng.

Với cương vị Tư lệnh đầu tiên của lực lượng vũ trang Nam Bộ, ông trực tiếp chỉ đạo nhiều trận đánh táo bạo. Lối đánh du kích được lựa chọn – lấy địa hình sông nước và sự che chở của nhân dân để khắc chế sự vượt trội về vũ khí của kẻ thù. Trong những cuộc họp giữa rừng, ông thường nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ: muốn thắng giặc, trước hết phải giữ được dân, dựa chắc vào dân. Bởi trong suy nghĩ của ông, lòng dân chính là thành trì vững chắc nhất.

Những năm tháng ấy đầy gian khổ. Có lúc phải hành quân xuyên rừng sâu, có lúc bám trụ giữa đồng nước mênh mông. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của người dân, ý chí lại được tiếp thêm sức mạnh. Ông hiểu rằng cuộc chiến không chỉ được tiến hành bằng súng đạn, mà còn bằng niềm tin và trách nhiệm.

Năm 1951, giữa chiến trường Nam Bộ, ông ngã xuống. Nhưng hành trình của ông không dừng lại ở đó. Từ một người con của đồng quê Vĩnh Bảo, ông đã trở thành vị chỉ huy giữa rừng sâu, sông rộng phương Nam – biểu tượng của ý chí bền bỉ và tinh thần dựa vào dân để chiến đấu.

Câu chuyện ấy nhắc lại một điều giản dị mà sâu sắc: khi lòng dân còn vững, đất nước nhất định sẽ trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn