DẤU CHÂN TUỔI TRẺ THỜI HOA LỬA
Những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế trên đất Campuchia đã để lại trong lòng các cựu chiến binh biết bao ký ức không thể nào quên. Trong những câu chuyện mà chú Nghĩa thường kể cho thế hệ trẻ, có một trận đánh khiến mọi người lặng đi khi nghe lại.

CÂU CHUYỆN CỦA CHÚ LÊ VĂN NGHĨA VÀ ĐỒNG ĐỘI
----
Những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế trên đất Campuchia đã để lại trong lòng các cựu chiến binh biết bao ký ức không thể nào quên. Trong những câu chuyện mà chú Nghĩa thường kể cho thế hệ trẻ, có một trận đánh khiến mọi người lặng đi khi nghe lại.
Hôm ấy, đơn vị của chú bắt sống được một tên trung úy của quân Pôn Pốt tại chính căn cứ của chúng. Sau quá trình khai thác, tên này khai báo cách vị trí đang đóng quân khoảng 16 km có một căn cứ lớn của địch. Tin tức nhanh chóng được báo cáo lên cấp trên. Nhận định đây là mục tiêu quan trọng, sư đoàn quyết định điều động khoảng một nghìn cán bộ, chiến sĩ tổ chức hành quân thần tốc để tiến công.
Đêm xuống, đoàn quân lặng lẽ băng rừng vượt suối. Mọi người gần như không nghỉ ngơi, vừa đi vừa giữ bí mật tuyệt đối. Đến gần sáng, lực lượng đã tiếp cận khu vực mục tiêu. Tên trung úy địch được sử dụng để dẫn đường. Tuy nhiên, thay vì đưa bộ đội vào căn cứ như đã khai báo, hắn liên tục dẫn đoàn quân đi vòng quanh khu vực bên ngoài.
Trong lúc căng thẳng ấy, chú Nghĩa phát hiện phía trước có dấu hiệu của một bãi mìn. Chú định tìm cách gỡ để mở đường nhưng đồng đội kịp thời ngăn lại và báo cáo lên chỉ huy. Không lâu sau, từ phía địch xuất hiện những loạt pháo bắn dồn dập vào khu vực quân ta đang cơ động. Tình hình trở nên hết sức nguy hiểm. Trước nguy cơ rơi vào ổ phục kích, chỉ huy quyết định cho bộ đội tạm thời rút sâu vào rừng để bảo toàn lực lượng. Nhiều giờ sau, đơn vị tiếp tục hành quân trở về căn cứ.
Cuộc rút quân diễn ra trong điều kiện vô cùng gian khổ. Nguồn nước mang theo đã cạn kiệt, hàng nghìn chiến sĩ mệt lả vì đói khát. Để cầm cự, mọi người phải tận dụng từng giọt nước mưa còn đọng lại trên thân và bẹ của những cây thốt nốt trong rừng. Giữa lúc khó khăn nhất, tên trung úy Pôn Pốt đã lợi dụng sơ hở để bỏ trốn.
Khi đó, nguy cơ bị địch phát hiện và tổ chức bao vây ngày càng lớn. Sau khi cân nhắc kỹ tình hình, cấp chỉ huy quyết định cho đơn vị rút quân ngay lập tức. Đó là quyết định sáng suốt, bởi nếu tiếp tục truy kích hoặc cố đánh vào mục tiêu khi thông tin không còn chính xác, thương vong của quân ta có thể sẽ rất lớn.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc lại câu chuyện ấy, chú Nghĩa vẫn nhớ như in những gương mặt đồng đội năm nào, nhớ những bước chân hành quân trong đêm tối, nhớ những giọt nước mưa quý giá cứu sống cả đoàn quân giữa rừng sâu.
Đó là những ký ức của một thời hoa lửa – thời tuổi trẻ được tôi luyện bằng lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội không gì lay chuyển được.



