DẤU CHÂN TUỔI TRẺ THỜI HOA LỬA
Bà Trần Thị Ngoan – “Tuổi 18 gửi lại Trường Sơn”
Chúng tôi sinh ra khi đất nước đã yên bình. Có thể tự do mơ ước, lựa chọn và bước đi trên những con đường không còn hố bom. Nhưng có những con người, ở tuổi 18, đã chọn một con đường khác – con đường của hy sinh.
Bà Trần Thị Ngoan, năm ấy 18 tuổi, một buổi chiều năm 1965 đã lặng lẽ rời gia đình, trốn nhà đi thanh niên xung phong, mang theo trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Từ cầu Hàm Rồng, Tào Xuyên đến Lai Vu, Phú Lương rồi Tam Bạc – những cây cầu huyết mạch giữa mưa bom bão đạn – bà cùng đồng đội san lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông không bị cắt đứt.
Năm 1968, bà tiếp tục hành trình vào Trường Sơn. Trên đường 20 Quyết Thắng, nơi cứ 15 phút lại rung chuyển bởi bom đạn, bà và đồng đội miệt mài thông đường cho xe chở lương thực, thuốc men, tải thương vào chiến trường.
Trong 5 năm TNXP, nỗi đau lớn nhất đến với bà vào năm 1966 – khi nhận tin mẹ mất. Bà trở về, nhưng đã không kịp chịu tang. Một mất mát không thể bù đắp, được đổi lấy bằng lý tưởng và trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 2022, bà được trở lại chiến trường xưa. Quảng Bình, Quảng Trị, Ngã ba Đồng Lộc, Nghĩa trang Trường Sơn, Thành cổ Quảng Trị… Những địa danh gắn với cả thời con gái. Thắp nén hương cho đồng đội, bà nghẹn ngào nói:
“Đồng đội tôi xanh mãi một khoảng trời con gái. Họ mãi mãi tuổi 20.”
Chúng tôi – những người trẻ hôm nay – cúi đầu trước một tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.



