ĐÂU CÓ GIẶC LÀ TA CỨ ĐI
ĐÂU CÓ GIẶC LÀ TA CỨ ĐI
ĐÂU CÓ GIẶC LÀ TA CỨ ĐI
Năm 1954, giữa những ngày hành quân hướng về Điện Biên Phủ, Đại đội trưởng Lê Văn Dỵ cùng đơn vị tiến qua những cung đường núi rừng đầy gian khổ.
Đường xa, bom đạn liên tục, nhưng người lính ấy vẫn động viên đồng đội tiến về phía trước.
Khi được hỏi về quyết tâm chiến đấu, ông nói một câu rất ngắn:
“Đâu có giặc là ta cứ đi.”
Chỉ vài chữ.
Nhưng đó lại trở thành câu nói được nhắc đi nhắc lại trong những ngày hành quân.
Nhạc sĩ Đỗ Nhuận sau này lấy chính tinh thần từ câu nói ấy làm nguồn cảm hứng để sáng tác “Hành quân xa”, một ca khúc gắn liền với những đoàn quân tiến về Điện Biên Phủ.
Tại chiến trường, Lê Văn Dỵ được giao chỉ huy Đại đội 811 chiến đấu ở đồi C1. Ông cùng đồng đội bám trụ, chiến đấu quyết liệt để giữ và đánh chiếm vị trí quan trọng này.
Rồi những ngày tháng khốc liệt ấy đi qua.
Điện Biên Phủ chiến thắng.
Nhưng câu nói của người đại đội trưởng vẫn còn ở lại:
“Đâu có giặc là ta cứ đi.”
Không phải một lời hô hào dài.
Chỉ là một câu nói giản dị của người lính trước giờ ra trận.
Nhưng đôi khi, chính những câu nói ngắn nhất lại đủ sức đi cùng cả một thế hệ.


