Dấu Khắc Trên Thân Cây Cổ Thụ
Một dấu khắc nhỏ trên thân cây rừng đã trở thành điểm hẹn cho cả đơn vị giữa những lần hành quân tách rời. Trong thời hoa lửa, đôi khi một vết dao đơn sơ lại là thứ giữ con người tìm thấy nhau.
Năm 1972. Đinh Văn Hòa là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi hiểm trở. Công việc của anh là đi trước, dò đường, đánh dấu và dẫn lối cho đồng đội phía sau. Trong một nhiệm vụ. Đơn vị phải chia nhỏ để cơ động qua nhiều hướng. Trước khi tách ra. Hòa đứng trước một cây cổ thụ lớn. Thân cây to. Vỏ sần sùi. Anh rút con dao nhỏ trong túi. Khắc một ký hiệu đơn giản lên thân cây. Một vết khắc không sâu. Nhưng đủ để nhận ra. Chiến sĩ đi cùng hỏi: — Khắc vậy có ai thấy không? Hòa đáp: — Chỉ cần người mình thấy là được. Sau đó. Mỗi khi đi qua khu vực này. Anh hoặc đồng đội đều quay lại nhìn dấu khắc ấy. Có lần mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Dấu khắc bị nước mưa làm mờ đi. Hòa quay lại. Dùng dao khắc lại lần nữa. Sâu hơn. Rõ hơn. Như một lời nhắc không để mất nhau. Một lần khác. Đơn vị trở về điểm cũ sau nhiệm vụ dài ngày. Cả nhóm đứng dưới cây cổ thụ. Người đầu tiên nhìn thấy dấu khắc liền nói: — Còn đây rồi. Không ai nói nhiều. Chỉ nhìn nhau rồi tiếp tục hành quân. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Đinh Văn Hòa trở lại khu rừng cũ. Cây cổ thụ vẫn còn đứng đó. Nhưng dấu khắc đã mờ theo thời gian. Ông đứng rất lâu. Tay chạm lên thân cây. Nhẹ nhàng như chạm vào ký ức. Có những dấu vết trong rừng không phải để ghi nhớ cho riêng một người. Mà để giữ lại con đường trở về cho cả một tập thể. Dấu khắc ấy. Không chỉ nằm trên thân cây. Mà còn nằm trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa cùng nhau.



