Dấu Phấn Trên Tảng Đá
Những nét phấn viết vội trên tảng đá giữa rừng đã trở thành “lớp học” đặc biệt trong thời chiến, nơi tri thức và hy vọng vẫn được giữ gìn giữa bom đạn.
“Tôi vốn là giáo viên,” bà Thu kể. “Nhưng chiến tranh đến, tôi vừa dạy học, vừa tham gia dân công.” Những đứa trẻ trong vùng sơ tán không có trường lớp ổn định. Họ học ở bất cứ nơi nào có thể – dưới tán cây, bên bờ suối, hay trong những hầm trú ẩn. “Có lần, chúng tôi dừng chân ở một khu rừng đá. Không có bảng, không có bàn ghế.” Bà Thu nhặt một mẩu phấn nhỏ còn sót lại, rồi viết lên một tảng đá phẳng. “Đó là ‘bảng’ của chúng tôi.” Những đứa trẻ ngồi xung quanh, chăm chú nhìn từng nét chữ hiện lên. “Chúng học rất nhanh… có lẽ vì biết rằng cơ hội không nhiều.” Tiếng máy bay đôi khi cắt ngang bài học. Mỗi lần như vậy, tất cả lại chạy xuống hầm, rồi khi yên, lại quay lên học tiếp. “Có hôm tôi đang giảng dở… thì phải dừng lại. Nhưng lần nào quay lại, bọn trẻ cũng nhớ bài.” Một cậu bé tên Hùng luôn ngồi hàng đầu. Nó thích học chữ, luôn hỏi thêm nhiều điều. “Nó nói sau này muốn làm thầy giáo.” Nhưng một lần, khi cả nhóm đang di chuyển, họ gặp phải một trận bom bất ngờ. “Khi mọi thứ yên lại… tôi không thấy Hùng nữa.” Bà Thu im lặng rất lâu khi nhắc đến. “Chúng tôi tìm… nhưng không có kết quả.” Vài ngày sau, quay lại chỗ tảng đá cũ, bà vẫn thấy những dòng chữ còn đó. “Những nét phấn đã nhòe đi… nhưng vẫn đọc được.” Bà đưa tay như chạm vào ký ức:
“Tôi không xóa chúng đi.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bà vẫn nhớ “lớp học” đặc biệt ấy. “Không có bảng đen, không có trường lớp… nhưng có những điều không bao giờ mất.” Trong thời hoa lửa, những dấu phấn trên tảng đá không chỉ là chữ viết – mà còn là niềm tin rằng tri thức và hy vọng vẫn có thể tồn tại, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.



