Dấu Phấn Trên Vách Đá
Trong những ngày hành quân xuyên núi, những dấu phấn nhỏ trên vách đá đã trở thành “bản đồ sống” dẫn đường cho cả đơn vị. Đó là câu chuyện về sự kiên trì và trách nhiệm của người đi trước.
Lê Văn Toàn là người dẫn đường cho một đơn vị hành quân qua vùng núi hiểm trở. Con đường họ đi không có bản đồ rõ ràng, chỉ dựa vào kinh nghiệm và những dấu hiệu tự tạo.
Trong túi áo của Toàn luôn có vài viên phấn nhỏ.
“Để đánh dấu đường,” anh nói.
Mỗi khi đi qua một đoạn khó nhớ, Toàn lại dừng lại, dùng phấn vạch một ký hiệu nhỏ lên vách đá hoặc thân cây. Có khi chỉ là một mũi tên, có khi là một dấu gạch đơn giản.
“Nhìn thì nhỏ, nhưng quay lại sẽ thấy quý,” anh giải thích.
Một lần, đơn vị phải chia thành hai nhóm để tránh bị phát hiện. Nhóm của Toàn đi trước, nhóm sau sẽ theo dấu mà đi.
Trời đổ mưa lớn. Nước chảy xuống vách đá, nhiều dấu vết bị xóa nhòa.
Toàn dừng lại, nhìn những vệt phấn đã mờ đi.
“Phải làm lại,” anh nói.
Dù mưa vẫn rơi, anh vẫn kiên nhẫn vạch lại từng dấu, chọn những vị trí cao hơn, ít bị nước chảy qua.
“Để họ còn thấy,” anh lẩm bẩm.
Đêm xuống, họ dừng chân trên một mỏm đá. Toàn quay lại nhìn con đường phía sau – những dấu phấn lấp ló trong ánh sáng yếu ớt.
“Hy vọng họ theo kịp…” – một người nói.
Toàn chỉ gật đầu.
Sáng hôm sau, từ xa vang lên tiếng gọi quen thuộc. Nhóm phía sau đã theo đúng dấu và đến nơi an toàn.
Một người chạy đến, vỗ vai Toàn:
“May có dấu của cậu, không là tụi tôi lạc rồi.”
Toàn cười nhẹ:
“Chỉ là mấy nét phấn thôi mà.”
Nhưng ai cũng hiểu, những “nét phấn” ấy đã giúp cả một nhóm người vượt qua vùng núi hiểm trở.
Nhiều năm sau, Lê Văn Toàn nói rằng ông không còn nhớ hết những con đường mình đã đi, nhưng vẫn nhớ cảm giác khi vạch từng dấu phấn.
“Đi trước không phải để đi nhanh,” ông nói, “mà là để người sau còn có đường mà đi.”
Những dấu phấn nhỏ bé ấy có thể bị mưa xóa đi, nhưng ý nghĩa của chúng thì vẫn còn – như những dấu vết thầm lặng của trách nhiệm và sự tận tụy trong thời hoa lửa.



