Bài viết

Dấu son tuổi trẻ nơi gò Bà Triên

Đà Nẵng17/05/2026DƯƠNG NGUYỄN ANH THƯ (Bàn Thạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa dòng thời gian lặng lẽ trôi, có những mảnh đất chẳng chỉ là một dấu vết trên bản đồ, mà ấp ủ trong mình hơi thở của cả một dân tộc, trở thành nơi níu giữ những ký ức hào hùng không bao giờ phai mờ. Với người dân Tam Kỳ dũng cảm, gò Bà Triên là một phần máu thịt như vậy - nơi in đậm dấu ấn của một thời tuổi trẻ dâng trọn trái tim vì Tổ quốc, nơi bắt đầu những bước chân mang theo lý tưởng lớn lao, giữa những năm tháng kháng chiến gian khó mà ngàn đời sau không thể nào quên.

Khi non sông cất tiếng gọi

Ngày 5 tháng 3 năm 1967, giữa khói lửa bao trùm quê hương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gò Bà Triên bỗng trở thành nơi gặp gỡ của hơn 400 thanh niên ưu tú từ mảnh đất Hà Đông. Họ đến đây chẳng phải vì những lời hứa hão hào nhoáng, mà bởi trong lồng ngực mỗi người đều chung một nhịp đập yêu nước thôi thúc, không thể nào ngăn lại. Đó là nỗi đau nhói lên khi chứng kiến quê hương tan hoang dưới bom đạn kẻ thù, là khát khao cháy bỏng được thấy đất nước trải dài trong thanh bình, mỗi người dân được sống trọn vẹn trong vòng tay tự do. Và hơn cả, đó là ý thức trách nhiệm thôi thúc tuổi trẻ đứng lên, gánh vác vận mệnh của non sông khi đất nước lâm nguy. Không ai phải bảo ai, chẳng ai cần nhắc nhở, tất cả đều thấu hiểu: lúc này, đất nước đang rất cần họ.

Bước chân của lòng quả cảm

Sáng hôm ấy, những chàng trai, cô gái còn măng tô đã tập trung về gò Bà Triên với hành trang giản dị chẳng thể nào đơn giản hơn: chiếc ba lô bạc màu theo năm tháng, đôi dép cao su mòn gót đã dần không còn nhận ra hình dáng ban đầu. Nhưng trong ánh mắt mọi người, lại lấp lánh một niềm tin mạnh mẽ như thể có thể lay chuyển cả núi sông, một ý chí chẳng gì có thể làm lung lay. Cái “Cầu Vinh dự” năm xưa, chẳng phải chỉ là một lối đi gỗ đơn sơ nối hai bờ đất. Đó là ranh giới mỏng manh giữa cuộc sống bình yên phía sau lưng, và chặng đường đầy chông gai, hiểm nguy đang đợi chờ phía trước. Mỗi bước chân dập dìu đi qua cây cầu ấy, là một lời thề thốt với quê hương, là sự lựa chọn tự nguyện dâng tuổi xuân của mình cho độc lập, cho tự do của dân tộc. Không có một chút do dự lắng đọng trong lòng, chẳng có một lời than thở nào vang lên. Bởi tất cả đều thấm thía: trong thời khắc non sông đang cần lắm những tấm lòng son, thanh niên phải là người đầu tiên xông lên phía trước.

Bản hùng ca còn mãi với thời gian

Từ mảnh đất gò Bà Triên, hàng trăm người con Tam Kỳ đã lên đường, tỏa đi khắp mọi chiến trường trên khắp miền đất nước. Có người may mắn trở về trong niềm hân hoan của chiến thắng, nhưng cũng biết bao người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi, gửi gắm tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình vào lòng đất mẹ bao la. Sự hy sinh thầm lặng ấy, chính là viên gạch xây nên hòa bình hôm nay, để quê hương ngày ngày hồi sinh, vươn mình phát triển rực rỡ. Như những câu thơ đã ghi dấu:

“Có những tuổi hai mươi thành bất tử Dẫu thời gian không thể gọi tên người.”

Ngày nay, gò Bà Triên không chỉ là một di tích lịch sử đứng lặng giữa dòng đời, mà còn là nơi nhắc nhở mỗi thế hệ trẻ về giá trị cao đẹp của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến và trách nhiệm với quê hương. Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, nơi đây vẫn lặng lẽ kể lại câu chuyện về một thế hệ đã sống trọn vẹn, sống đẹp nhất trong những năm tháng hào hùng nhất của dân tộc, để dấu son tuổi trẻ ấy mãi không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu son tuổi trẻ nơi gò Bà Triên | Câu chuyện thời hoa lửa